VẤP NGÃ


Làm sao có thể diễn tả hết được những cảm xúc của tôi bây giờ? Đời tệ với mình quá, thì tôi biết làm gì đây? Những ngày trôi qua với bản thân mình như một bản nhạc vậy, có lúc thăng rồi cũng phải có những lúc trầm. Lúc mình thành công được mọi người ca ngợi, cứ ngỡ như tôi đang đứng trên đỉnh vinh quang, đỉnh cao của danh vọng, chính những lời ca ngợi ấy của mọi người khiến cho tôi cảm thấy tự tin, càng như thế tôi lại càng chủ quan, không tập trung, để rồi điều gì đến cũng phải đến, giờ đây tôi đã biết nếm mùi cay đắng của cuộc đời.
Tôi nhớ như in cái ngày mà tôi thi học sinh giỏi tỉnh, với bao nhiêu sự chờ đợi từ gia đình, thầy cô, bạn bè, họ đều tin tưởng và hy vọng rằng tôi sẽ gặt hái được thành công trên hành trình mà tôi đã đi qua, với những kiến thức mà tôi đã được tiếp thu và học hỏi từ người giáo viên bồi dưỡng của mình, tôi đã đem hết vào kì thi quan trọng của đời mình. Mọi thứ diễn ra khá suôn sẻ, nhưng ai mà có ngờ được bản tính luôn tự tin ấy đã giết chết trái tim rực cháy với nguồn đam mê bất tận của tôi, chính sự cẩu thả trong lúc làm bài mà tôi đã dập tắt đi cơ hội của đời mình, một lần được khen thưởng dưới ánh nhìn của mọi người, nó khó đến vậy sao?
Đời tôi nghe từ thất bại nhiều lần rồi, ai mà có ngờ được mình lại thất bại trong lúc mà bản thân đang tự tin nhất. Có lẽ lần vấp ngã này sẽ khắc sâu mãi vào trong tâm trí của tôi, nó như một bàn đạp để tôi vươn lên làm lại từ đầu, nói thì dễ đấy, nhưng mà làm như thế nào mới là chuyện này? Với những gì mình đã có sẵn, thì tôi tin với lần thử sức tới, tôi sẽ gặt hái được cho mình quả ngọt. Dù thất bại là thế, nhưng trên hành trình ấy tôi cũng rèn được cho mình sự nỗ lực, học tập ngày đêm, tính kiên trì không bao giờ bỏ cuộc, thậm chí tôi còn cho bản thân mình cơ hội được một lần vượt qua khỏi vùng an toàn của mình, để biết được mình chỉ là hạt cát giữa đại dương mênh mông mà thôi! Chưa tài đâu!
Điều khó khăn nhất với tôi bây giờ không phải là sự thất bại của bản thân mình, mà là làm sao có thể nói ra lời xin lỗi với cô Luie được đây? Tôi thấy bản thân mình có lỗi với cô vô cùng, tôi cứ nghĩ mình sẽ có giải để đó như một món quà cho cô, vì đây cũng là lần cuối cô bồi dưỡng rồi, nhưng tôi lại không thể làm được điều ấy, tôi thấy bản thân mình thật sự tệ. Lúc vừa biết kết quả của bản thân, tôi cũng bình thường thôi, vì cứ nghĩ là mình đã cố gắng trong một hành trình rồi, cũng suy nghĩ dày vò bản thân một đêm cơ đấy, xem mình còn thiếu sót ở đâu, để còn khắc phục. Ai mà ngờ được sáng hôm sau, khi gặp cô ở trên trường, khi tâm sự với cô, cô Luie bảo: “Cô thật sự tiếc với em lắm đấy, em như chị Thanh năm ngoái, cũng được cô kì vọng là sẽ làm nên kì tích, nhưng lại không được, thôi không sao đâu, em cũng còn trẻ, còn nhiều hoài bão hy vọng phía trước mà, phấn đấu học hành từ ngay bây giờ, để năm sau chiến tiếp nhé”. Khi vừa nói dứt câu, cô ôm tôi và khóc nức nở, còn tôi lúc này thì:
Không thể nào nhìn thẳng vào ánh mắt của cô, tâm trạng tôi bối rối lắm, tôi cũng chỉ biết òa khóc như một đứa trẻ, khóc như chưa từng được khóc thôi, giọt nước mắt của sự thất bại, nhưng nó lại chan chứa yêu thương, bên người mẹ thứ hai của mình. Mẹ ơi, dù thế giới này có đổi thay nhưng mà con vẫn như vậy, vẫn như một chú chim chắp cánh trên bầu trời cao, hằng đêm bay lượn trên hành trình của mình, để đem đến chiến tích cho bản thân. Đó sẽ là món quà tuyệt vời nhất tôi có thể dành cho cô, để thay cho lời xin lỗi vụng về của mình.
Mẹ đợi con nhé!