Lạc hay đúng đường


Gã trung niên xuống Trạm cuối, vô định, lạnh. Gã theo đốm lửa tới “Quán Rụ”.
Gã gọi Phở, gặp Lanh, Khắc, ông Tư, hai cô gái. Gã hái chanh, nhớ quê, khóc. Lanh giúp. Khắc say, Gấm bỏ đi. Gã say, hết tiền.
Ông Tư đọc:
Nước trên nguồn chảy tuôn xuống hạ.
Người trên đời trôi nổi xót xa.
Khe suối nhỏ cánh hoa rơi rụng.
Hòn đá vùi chẳng tụng mà thông.
Ông Tư trả tiền, dặn Khắc đưa gã về xưởng, “mai tính sau”. Đêm đó, mọi người yên bình.