Con dao tôi ra đời từ đục đẽo, mang tinh thần đủ, sẻ chia. Tôi biểu tượng hài hòa.
Con dao đi vào nhân thế,
Cắt tham lam cắt cả những lê thê.
Sự đủ là cõi đi về,
Đón nhận phần mình chớ mê phần khác.
Đầu bếp nấu thành bản nhạc,
Người vũ công múa tạc món ăn ngon.
Thân nay lao động mỏi mòn,
Về với lửa vẫn còn ngày quay lại.
Vẫn còn dòng chảy hăng say,
Là còn sự đủ dựng xây chốn này.