Hè vắng ve. Cây xoài hàng xóm giờ thành nhà. Ve râm ran vườn. Người giữ vườn khó chịu khách kiểm lâm bụng to, hay ghé ba mẹ. Khách mang sản vật, nợ ân tình ba hắn. Hắn xem gã thầy lang 4.0. Dọn vườn xong, hắn đói. Khách mời cơm, có nấm. Hắn chỉ quan tâm nấm. Khách chê vườn “um tùm”, sợ rắn. Hắn thấy khách “biết tuốt”.
Bữa cơm, khách khen vườn ba mẹ. Ba hắn chỉ trích vườn con: “Như đám rừng kìa.” Hắn đáp: “Đám rừng ấy có trật tự.” Ba và khách phản đối. Hắn: “Đó mới là sự đa dạng thật sự.” Hắn rửa chén rồi đi. Khách theo, “xin lỗi” nhưng trách vườn um tùm, muỗi, làm ba mẹ lo. Hắn mời ngồi. Khách thấy lạ ve không kêu bên kia. Hắn: “Ba tui xịt thuốc sâu. Kiểm lâm phải nhận ra cây khỏe chứ.” Khách nhận cây tốt. Hắn: “Hai tháng nắng không tưới. Rừng có ai tưới đâu.” Khách vẫn khuyên tỉa gọn. Hắn: “Ông mập, nặng nề thôi.” Khách hỏi muỗi. “Tôi ba năm, chưa bệnh.”
Hắn mệt, nói: “Vấn đề đó chỉ là lá cành. Ông hãy chiêm nghiệm hỗn loạn và đa dạng. Đừng mập, kiểm lâm không ai tin.” Khách tự ái bỏ đi. Người giữ vườn thở dài, nhận ra người đã lạc lối. Hắn nằm dài, ve kêu.