Mùa hè vắng tiếng ve. Cây xoài hàng xóm thành nhà. Vườn anh ve râm ran. Người giữ vườn khó chịu tiếng ve, cũng khó chịu vị khách kiểm lâm nhà ba mẹ. Gã thăm ba mẹ anh, mang quà, từng nợ ân tình ba anh. Gã tự xưng thầy lang, quảng bá vỏ cây.
Giữa trưa, người giữ vườn đói. Khách mời anh ăn cơm, có nấm rừng. Trên đường, khách chê vườn: “Sao um tùm? Rắn rít, CO2.” Người giữ vườn thầm nghĩ: “Tên biết tuốt!”
Bữa cơm. Khách khen vườn ba mẹ anh đẹp. Ba anh và khách chê vườn anh “như đám rừng”. Người giữ vườn đáp: “Đám rừng ấy có trật tự. Đó là sự đa dạng thật sự.” Anh ra vườn.
Khách theo ra, xin lỗi nhưng tiếp tục chê: “Không hiểu ý ông. Ba mẹ ông không hài lòng. Sao không dọn dẹp? Muỗi mòng.” Người giữ vườn mời khách, giải thích ve im do ba xịt thuốc sâu. Cây vườn tốt dù hai tháng không tưới. Anh nói về đa dạng, sức sống cây không nuông chiều.
Vấn đề đó chỉ lá cành. Ông hãy chiêm nghiệm hỗn loạn, đa dạng. Đừng mập vậy, kiểm lâm không ai tin. Gã khách giận bỏ đi.
Người giữ vườn thở dài. Anh nhận ra khách khó quay lại. Anh tin đa dạng lấn át hỗn loạn. Anh nằm nghỉ. Ve kêu.