Mùa hè, ve ít dần, chỉ còn kêu trên cây xoài Tứ Quý nhà người giữ vườn. Anh không ưa tiếng ve, càng không thích vị khách kiểm lâm bụng to hay ghé ba mẹ mình.
Sau khi làm vườn, anh đói. Khách mời anh ăn cơm nấm rừng. Trên đường, khách chê vườn rậm rạp.
Trong bữa ăn, khách và ba người giữ vườn lại chê. Anh đáp: “Đó mới là sự đa dạng thật sự.” Rồi đứng dậy đi.
Khách theo ra, khuyên anh dọn dẹp để tránh muỗi, bệnh tật, vì ba mẹ anh lo. Anh mời khách ngồi.
Dưới gốc xoài, ve im lặng. Người giữ vườn giải thích ve chỉ kêu bên mình vì ba anh xịt thuốc sâu cây bên kia. Cây anh khỏe, không cần tưới. Khách hỏi sao không tỉa. Anh đùa vì khách mập khó đi. Khách hỏi về muỗi, anh nói ba năm qua chưa bệnh.
Mệt mỏi, người giữ vườn không muốn giải thích thêm về đa dạng và hỗn loạn. Anh khuyên khách chiêm nghiệm điều đó và giảm cân.
Khách tự ái đứng dậy bỏ đi. Người giữ vườn thở dài, nhận ra sự lạc lối của con người. Anh nằm xuống, tiếng ve lại cất lên. Anh mơ gì đó.