Mùa hè, ve sầu râm ran trên xoài Tứ Quý. Khách kiểm lâm bụng to ghé nhà ba mẹ. Người giữ vườn không ưa gã.
Làm việc xong, hắn đói. Khách mời cơm nấm rừng. Khách chê vườn “um tùm”, dễ rắn rít.
Bữa cơm, khách cùng ba hắn chê “đám rừng” của hắn. Người giữ vườn nói: “Đám rừng ấy có trật tự. Đó là đa dạng thật sự.” Hắn bỏ bữa, về vườn.
Khách vẫn theo sau, khuyên dọn dẹp vì muỗi, ba mẹ lo. Người giữ vườn mời ngồi, giải thích: “Ve không kêu bên kia vì ba tui xịt thuốc sâu. Ông kiểm lâm không nhận ra lá cây khỏe mạnh sao? Hai tháng nắng không tưới, cây vẫn tốt, như rừng vậy.”
Khách vẫn đòi tỉa tót. Người giữ vườn đáp: “Ông mập nên khó đi thôi. Tôi ở đây ba năm, qua hai đợt dịch, chưa bệnh gì.”
Mệt mỏi, người giữ vườn kết luận: “Chuyện đó chỉ là lá cành. Ông hãy chiêm nghiệm về hỗn loạn và đa dạng. Đừng mập như giờ, kiểm lâm vậy ai tin?”
Khách tự ái bỏ đi. Người giữ vườn thở dài, nhận ra kẻ lạc lối khó thay đổi. Hắn nằm xuống, ve sầu kêu từng đợt.