Mùa hè vắng ve sầu. Ve râm ran trên Xoài Tứ Quý. Người giữ vườn khó chịu ve kêu cả ngày. Anh cũng khó chịu với gã kiểm lâm, khách ba mẹ. Gã bụng to, hay chê vườn anh.
– “Sao để um tùm vậy không tỉa bớt? Rắn rít vô nhà sao?”
Tại bữa ăn, ba anh và gã khách chê vườn anh “hỗn loạn”.
– “Đám rừng ấy có trật tự. Đó là sự đa dạng thật sự.” Anh bỏ bữa, ra vườn cùng chó.
– “Xin lỗi nha, ba mẹ ông không hài lòng. Sao ông không dọn dẹp? Muỗi mòng bệnh tật, tội cô chú.”
– “Ba tôi xịt thuốc sâu nên bên kia không ve. Ông kiểm lâm phải nhận ra lá cây khỏe mạnh chứ. Khu này hai tháng nắng không tưới vẫn tốt. Rừng cũng vậy.”
– “Cũng cắt tỉa cho gọn chứ um tùm quá vậy.”
– “Đừng giận nha, tại ông mập quá chứ. Tôi ở đây ba năm, qua 2 đợt dịch, chưa bệnh gì.”
– “Cũng có lý.”
Người giữ vườn mệt, không muốn giải thích. Hắn nói: “Vấn đề đó chỉ lá cành. Ông đi rừng hãy chiêm nghiệm hỗn loạn, đa dạng. Đừng mập như giờ, kiểm lâm vậy không ai tin đâu.”
Gã khách giận bỏ đi. Người giữ vườn thở dài. Hắn biết người đi lạc khó trở lại. Hỗn loạn còn bao trùm, nhưng vườn phong phú sẽ lấn át. Hắn nằm xuống, ve kêu.