Mùa hè vắng tiếng ve. Cây xoài hàng xóm thay nhà. Vài cây sót lại, ve râm rang trên xoài Tứ Quý.
Gã kiểm lâm bụng to, thường ghé ba mẹ người giữ vườn, mang vỏ cây trị xương khớp.
Người giữ vườn đói. Gã mời cơm nấm rừng. Hắn: “Có nấm hả, vậy qua ăn cơm.” Gã chê vườn um tùm, sợ rắn, CO2 đêm.
Bữa cơm, gã khen nhà đẹp, hoa kiểng. Ba chỉ vườn con “rừng”. Hắn: “Đám rừng ấy có trật tự.” Gã: “Tui thấy um tùm.” Ba: “Hỗn loạn chứ trật tự gì.” Hắn: “Đó là sự đa dạng thật sự.” Hắn đi rửa chén.
Sau đó, gã lại than phiền: “Ba mẹ ông không hài lòng. Sao không dọn dẹp? Muỗi mòng bệnh tật, tội cô chú lo.” Hắn: “Lấy ghế ngồi đi.” Họ ngồi dưới gốc Xoài Tứ Quý, ve im bặt.
Hắn hỏi: “Ve dừng kêu. Lạ sao bên kia nhiều cây không ve?” Gã: “Ừ nhỉ.” Hắn: “Ba tôi xịt thuốc sâu. Ông kiểm lâm phải nhận ra lá cây khỏe.” Gã: “À, đậm, gân nét. Cây tốt, ông tưới hả?” Hắn: “Hai tháng nắng không tưới. Rừng cũng vậy.” Gã: “Ông làm vườn rừng. Nhưng cắt tỉa gọn chứ um tùm vậy.” Hắn: “Đừng giận, tại ông mập thôi.” Gã: “Còn muỗi?” Hắn: “Ở đây ba năm, chưa bệnh. Muỗi không tha tôi.” Gã: “Cũng lý. Ông ít tưới, độ ẩm không cao, muỗi không đẻ nhanh.”
Hắn kết: “Mấy vấn đề đó như lá cành. Ông đi rừng hãy chiêm nghiệm hỗn loạn và đa dạng. Đừng mập, kiểm lâm vậy không ai tin đâu.” Gã khách đứng dậy, đi thẳng. Hắn thở dài. Ve kêu từng đợt không liên tục.