Ve râm ran vườn. Người giữ vườn khó chịu khách kiểm lâm ghé ba mẹ.
Khách chê vườn “um tùm, dễ rắn rít, như đám rừng.”
Người giữ vườn: “Đám rừng ấy có trật tự.” Ba anh: “Hỗn loạn.”
Anh: “Đó mới là sự đa dạng thật sự.” Anh về vườn.
Khách theo, nói: “Sao không dọn dẹp? Sẽ bệnh tật.”
Họ ngồi. Anh giải thích: “Ve bên kia không có vì ba tui xịt thuốc. Cây khỏe không cần tưới. Rừng đâu có ai tưới?”
Khách: “Cũng tỉa gọn chứ.”
Anh: “Vì ông mập, nặng nề thôi.”
Khách: “Muỗi sao?”
Anh: “Ở đây ba năm, chưa hề bệnh.”
Khách: “Cũng có lý.”
Anh mệt. “Vấn đề đó chỉ cành lá. Ông chiêm nghiệm hỗn loạn, đa dạng. Đừng mập, kiểm lâm vậy ai tin.”
Khách giận, đi thẳng. Người giữ vườn thở dài, nằm dài. Ve kêu.