Đa dạng hay hỗn loạn


Mùa hè, ve râm ran vườn, người giữ vườn khó chịu. Gã khách kiểm lâm thô lỗ, bụng to, hay chê vườn anh um tùm.
Khi ăn, khách chê vườn “như rừng”, ba anh phụ họa.
Người giữ vườn: “Rừng ấy có trật tự.”
Khách và ba: “Hỗn loạn chứ trật tự gì.”
Anh: “Đó là đa dạng thật sự.” Anh đi.

Khách theo, trách vườn um tùm, gây bệnh. Ve im.
Anh hỏi: “Sao vườn ba tôi không ve, vườn tôi có?”
Khách ngạc nhiên. Anh: “Ba tôi xịt sâu rồi. Rừng không tưới vẫn tốt, cây khỏe không cần tỉa.”
Khách: “Vẫn tỉa gọn.”
Anh: “Ông mập mới khó đi.”
Khách: “Muỗi thì sao?”
Anh: “Tôi ở đây ba năm chưa bệnh.” Khách: “Cũng có lý.”

Người giữ vườn mệt, không giải thích. Anh thấy nhầm lẫn đa dạng, hỗn loạn. Đa dạng tạo sức sống mãnh liệt.
Anh: “Ông đi rừng hãy chiêm nghiệm. Đừng mập vậy, kiểm lâm không ai tin.”
Khách tự ái bỏ đi. Người giữ vườn thở dài, thấy khách lạc. Đa dạng sẽ lấn át hỗn loạn. Anh nằm, ve kêu từng đợt.