CHƯƠNG XX: VÒNG XOÁY TAN VỠ


Bóng hình của Graham chưa thực sự hiện hữu, chỉ là một ảo ảnh được tạo bởi ánh sáng và sự cộng hưởng của sáu Hộp Resonance. Nhưng đôi mắt của lão – đầy tham vọng và điên loạn – dường như sống động một cách đáng sợ, quét qua từng người trong phòng.

“Rosamund,” giọng nói của Graham vang lên từ chính những rung động của không khí. “Con là mảnh ghép cuối cùng cho sự hoàn hảo. Đến đây với ta.”

Sức hút từ vòng tròn mạnh lên, kéo Rosamund về phía trước. Cô gầy gò bám vào khung giường, gương mặt biến dạng trong đau đớn và chống cự. Maggie không chần chừ, ngọn lửa trong lòng bàn tay cô bùng lên thành một luồng sáng thuần khiết phóng về phía vòng tròn. Một vụ nổ âm thanh chói tai làm rung chuyển căn phòng. Silas gầm lên đầy giận dữ, ra lệnh cho con quạ lao đi như một viên đạn đen nhắm vào Maggie.

Hoàng lao tới, dùng chính thân xác của mình làm lá chắn. Con quạ mổ một vết sâu vào vai anh, nhưng Hoàng không lùi bước. Anh cảm thấy Nốt Fa trong mình rung động – không phải sự trì trệ, mà là một tảng đá kiên cố chống lại dòng chảy hỗn loạn. Với một tiếng gầm, Hoàng bóp chặt con quạ, khiến nó vỡ tan thành khói đen và để lại một mảnh pha lê ấm nóng trong tay.

Sự xuất hiện của Bà Hạnh và Finn cùng làn khói trầm hương đã làm đảo lộn sự cộng hưởng của các Hộp Resonance. Lợi dụng lúc Graham nhấp nháy bất ổn, Alfred lao tới đặt tấm bùa phong ấn lên ngực Rosamund. Kẻ Lặng Im bấy lâu nay im lặng bỗng hành động. Nó giơ cây gậy lên, hội tụ năng lượng từ sáu chiếc hộp bắn thẳng vào Alfred. Arthur hét lên, kịp thời đẩy ông ra. Chùm tia tối màu đập vào bức tường phía sau, gạch đá không nổ tung mà phân rã im lặng thành bụi mịn như bị thời gian ăn mòn gấp trăm lần.

“Nó hút cạn sự kết dính của vật chất. Đó là bản chất của sự trống rỗng!” Bà Hạnh hét lớn khi áp lực tinh thần từ Kẻ Lặng Im khiến Finn khuỵu xuống, máu mũi chảy dài.

Rosamund, trong khoảnh khắc tỉnh táo cuối cùng, đã biến dục vọng thành sự hy sinh. Ánh sáng trắng bạc bùng nổ từ cô, hòa nhập và phá vỡ sự cân bằng của các Hộp Resonance. Hình ảnh Graham biến mất trong tiếng gầm phẫn nộ. Maggie bắn mũi tên lửa vào cây gậy của Kẻ Lặng Im, trong khi Hoàng chộp lấy chiếc hộp của Rosamund giật mạnh ra khỏi quỹ đạo. Một vụ nổ năng lượng câm lặng quét qua, hất văng mọi thứ.

Kẻ Lặng Im nhìn cây gậy đã nứt vỡ, thu hồi năm chiếc hộp còn lại rồi lùi vào bóng tối tan biến. Silas nằm bất tỉnh giữa đống đổ nát, gương mặt hốc hác già đi trông thấy như bị hút cạn sinh lực.

Về đến nhà Bà Hạnh ở Limehouse, không khí trong phòng khách nặng nề như chì. Rosamund được đưa vào phòng nghỉ, cần thời gian để hồi phục cả thể xác lẫn tinh thần sau khi Nốt Mi của cô bị biến đổi thành “Sự kết nối vị tha”.

Finn ngồi nép vào góc phòng khách, khuôn mặt tái nhợt, vệt máu khô dưới mũi chưa kịp lau sạch. Cậu cảm thấy đầu óc quay cuồng, áp lực tinh thần từ Kẻ Lặng Im vẫn như một bàn tay vô hình bóp nghẹt trí não. Nhưng đau đớn hơn cả là những ánh mắt thoáng qua của mọi người – những cái liếc nhìn nhanh chóng, đầy lo lắng, rồi lại quay đi. Họ không nói gì, nhưng Finn hiểu: cậu là điểm yếu, là gánh nặng, là mối nguy hiểm tiềm tàng.

Alfred mở cuốn sổ tay của Silas ra, khuôn mặt nghiêm trọng dưới ánh đèn vàng.

“Chúng ta cần tổng kết lại mọi thứ một cách chính xác,” ông nói, giọng khàn vì mệt mỏi. “Hệ thống Nốt nhạc tội lỗi gốc của Graham chỉ có bảy nốt, tương ứng với bảy người.”

Ông liệt kê từng cái tên, đập nhẹ ngón tay xuống bàn:

“Bảy Nốt gốc:

1. Victor – Nốt Đô, Tham ăn (đã bị thu thập, mất hồn)

2. Eleanor – Nốt Si, Kiêu ngạo (đã bị thu thập, mất một phần linh hồn)

3. Lorenzo – Nốt La, Ghen tị (đã bị thu thập, đang hôn mê)

4. Silas – Nốt Sol, Hám lợi (đã bị thu thập, bị biến đổi và bắt)

5. Maggie – Nốt Rê, Giận dữ (vẫn tự chủ)

6. Hoàng – Nốt Fa, Lười biếng (vẫn tự chủ, đang phát triển thành ‘Sự kiên định’)

7. Rosamund – Nốt Mi, Dâm dục (đã được cứu và biến đổi)”

Arthur gật đầu: “Vậy Graham đã nắm giữ bốn Nốt đầu. Ba Nốt còn lại đã thoát khỏi tầm kiểm soát.”

“Đúng,” Alfred nói. “Nhưng đây mới là vấn đề. Như Bà Hạnh và Agnes đã nghi ngờ, Graham không chỉ dừng lại ở bảy nốt này. Hắn đang nhắm đến một nốt thứ tám.”

Bà Hạnh bước vào, giọng trầm: “Đô thăng. Nốt nửa cung, nốt của sự chênh vênh và biến dị. Graham không tìm một người mang sẵn nốt đó. Hắn muốn tạo ra nó.”

“Và thứ nguyên liệu?” Arthur hỏi.

“Sự Tuyệt Vọng thuần khiết,” Bà Hạnh nói, mắt đảo qua Finn một thoáng rồi vội quay đi. “Một linh hồn rơi vào tuyệt vọng hoàn toàn, tại chính nơi mọi thứ bắt đầu – Numero Sette – sẽ trở thành chất xúc tác hoàn hảo.”

Cả phòng im lặng. Rồi những ánh mắt lại lướt qua Finn – nhanh, vội, nhưng cậu bắt gặp tất cả. Maggie nhìn cậu với vẻ lo âu, Hoàng thì cau mày, Alfred thở dài. Họ không nói ra, nhưng Finn đọc được trong ánh mắt ấy: Ai sẽ là người dễ rơi vào tuyệt vọng nhất lúc này? Ai là điểm yếu? Ai đang mang trong mình viên đạn bạc bị nguyền rủa?

“Chúng ta phải bảo vệ Finn,” Arthur nói, giọng kiên quyết nhưng có chút gượng gạo. “Không thể để cậu ấy rơi vào tay chúng.”

Bảo vệ. Từ ngữ ấy bỗng nghe như một bản án. Finn cảm thấy ngột ngạt. Cậu không muốn được bảo vệ như một vật phẩm quý, một con tin cần canh giữ. Cậu nhìn xuống bàn tay mình – bàn tay đã từng cầm súng, từng chiến đấu, giờ chỉ biết run rẩy. Mình luôn là kẻ đứng sau, được che chắn, trong khi mọi người hy sinh.

Ý nghĩ ấy lớn dần, đen tối và nhọn hoắt: Mình không phải đồng đội. Mình là cái bẫy. Mình là lý do khiến mọi người phải liều mạng. Nếu mình còn ở đây, họ sẽ không bao giờ an toàn. Graham sẽ tìm đến, Kẻ Lặng Im sẽ tìm đến, và mọi người sẽ chết vì bảo vệ mình.

Cậu đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi phòng khách dưới những ánh mắt ngỡ ngàng. Không ai gọi lại. Có lẽ họ nghĩ cậu cần không gian. Có lẽ họ thở phào nhẹ nhõm.

Trong căn phòng nhỏ của mình, Finn đóng cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa. Hơi thở cậu gấp gáp, trái tim đập thình thịch. Cậu nhìn vào tấm gương trên tủ, thấy một khuôn mặt nhợt nhạt, đôi mắt thâm quầng, vệt máu loang lổ trên cằm.

“Sự tuyệt vọng thuần khiết…” Finn lẩm bẩm. Cậu cười khẽ, một nụ cười không chút hơi ấm. Vậy là mình chính là mảnh ghép cuối cùng. Không phải một trong bảy Nốt, mà là thứ vượt trên cả – thứ chất xúc tác.

Một kế hoạch nảy ra trong đầu cậu – liều lĩnh, ngu ngốc, nhưng có vẻ là cách duy nhất: Nếu mình đến Numero Sette trước. Nếu mình tự kết liễu mọi thứ ở đó. Graham sẽ không còn lý do để nhắm vào mọi người. Hoặc ít nhất… mình sẽ không phải chứng kiến họ chết vì mình.

Nó không phải là sự dũng cảm. Đó là sự bất lực tột cùng, là cảm giác bị dồn vào chân tường, là nỗi sợ hãi trở thành gánh nặng đã biến thành một thứ nhiên liệu đen tối. Finn siết chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay. Lao đầu vào chỗ chết còn hơn kéo theo cả đồng đội. Ý nghĩ ấy cứ lớn dần, chiếm lĩnh toàn bộ tâm trí.

Cùng lúc đó, tại Numero Sette – nhà hát opera đổ nát, nơi mọi thứ khởi nguồn – Kẻ Lặng Im đứng trong bóng tối, tay vuốt ve vết nứt trên cây gậy. Đôi hốc mắt trống rỗng của nó hướng về phía Limehouse, như đang cảm nhận được làn sóng tuyệt vọng mới chớm nở – non trẻ, mãnh liệt, và hoàn hảo đến mức khiến nó khẽ run lên vì thèm khát.