CHƯƠNG 33: NGƯU TẦM NGƯU


Quốc lão Lý Thường Kiệt lại bận rộn với bao kế sách. Hỏa Văn Ngọ tuổi khỉ. Không còn nghi ngờ gì nữa. Con “Khỉ” viết hoa trên cái mặt nạ khỉ kia là hắn. Hỏa Văn Ngọ chính là con khỉ lớn nhất. Tên phản quốc lớn nhất nằm trong cung đình nhà Lý. Không thể ngờ Đản Hớn mua được bọn phản quốc đông và cài chúng leo cao đến thế. Ngày đêm lũ giặc này kề cận bên đức vua. Tiếng nói của chúng được vua tin và nghe theo. Hỏa Vân Ngọ, Đỗ Chùy, Thái Bá… Còn tên nào nữa không? Vai trò của Khô Đầu ra sao? Lý Thường Kiệt chợt rùng mình như bị lạnh. Ôi, giang sơn xã tắc. Vận mệnh người dân Đại Việt lúc này khác gì trứng để đầu gậy.

Trong đầu vị chiến tướng dạn dày trận mạc vạch sẵn phương án bắt lũ Tống gian. Một ngọn núi sẽ sập trên đầu vua Lý Nhân Tông và quần thần. Tống Triết Tông và Hứa Tương, những kẻ ôm mộng khuất phục Đại Việt cũng phải nhận đòn đau. Đòn này không khác gì thắng lợi của chiến dịch “Tiên phát chế nhân” mà Tống Thần Tông và Vương An Thạch phải nhận năm nào.

Trở lại câu chuyện nhiều năm trước. Nhâm Tuất (1082) trưởng hội buôn người Hoa ở Thăng Long là Đản Hỷ qua đời. Con trai ông ta, Đản Hớn lên thay. Sinh năm Nhâm Thìn (1052) tại kinh thành Thăng Long, tuy mới ba mươi tuổi nhưng nhờ uy tín và khối tài sản lớn của cha để lại, Đản Hớn được giới thương gia tôn làm trưởng hội. Đản Hớn là kẻ có tài. Hắn tung tiền bạc tạo mối quan hệ rộng rãi với quan lại nhà Lý để tác động tạo chính sách ưu ái cho người Hoa dễ làm ăn. Kết thân với những người có máu mặt trong cung đình Lý Nhân Tông làm chỗ dựa. Đản Hớn làm được nhiều việc tốt cho cư dân người Hoa. Uy tín trưởng hội buôn ngày một cao. Tiếng tăm vọng về tận Biện Kinh.

Tham vọng xâm chiếm Đại Việt luôn ủ trong đầu mọi triều đại Trung Hoa. Nhận ra sức mạnh của đội quân ngầm Vương An Thạch để lại, Tống Thần Tông sai kẻ dưới sang Thăng Long nắm lấy Đản Hớn. Vậy là mới ngoài ba mươi tuổi, Đản Hớn trở thành trùm mạng lưới do thám của nhà Tống ở Đại Việt.

Viên quan lớn nhất trong cung đình Lý Nhân Tông mà Đản Hớn kết thân được là Hỏa Văn Ngọ. Lúc ấy Ngọ đang giữ chức Hữu Tham tri chính sự, tước nhị phẩm. Sau khi gạt được Thái sư Lê Văn Thịnh, Hỏa Văn Ngọ lên chức Thái phó. Hắn mơ sớm được ngồi vào cái ghế Thái sư đầu triều. Đản Hớn càng tìm cách cung phụng tiền bạc cho viên quan này. Đản Hớn rất tinh khi nhìn ra bản tính Hỏa Văn Ngọ là kẻ rất tham lam, thèm khát tiền bạc, thèm khát danh vọng. Tiền bạc Đản Hớn không thiếu. Hỏa Văn Ngọ cũng coi Đản Hớn là chỗ thân tình. Là cái “mỏ vàng” để hắn đào. Ngọ tham dự nhiều cuộc ăn chơi, du hí với hội buôn người Hoa. Từ khi được vua Tống giao làm trùm mạng lưới do thám ở Đại Việt, Đản Hớn tìm cách trói buộc Hỏa văn Ngọ làm tay sai cho nhà Tống.

Tay đã nhúng chàm. Miệng đã ăn quá nhiều tiền bạc của Đản Hớn, Hỏa Văn Ngọ không giãy ra được. Sự thâm hiểm của Đản Hớn khiến Hỏa Văn Ngọ từng bước sa vào cạm bẫy một cách êm ru.

Đầu tiên Hỏa Văn Ngọ nhận Đỗ Chùy, em trai vợ Đản Hớn vào làm chân Thư gia dưới trướng. Đó là cách tên trùm Tống gian gài người giám sát viên Thái phó. Hỏa Văn Ngọ cũng ngầm hiểu thế. Nhưng hắn không ngờ Đản Hớn còn thâm hiểm hơn rất nhiều. Trong lần dự sinh nhật Hỏa Văn Ngọ, Đản Hớn chợt nghĩ, cái họ “Hỏa” của Ngọ không chừng cũng gốc gác từ Trung Quốc. Tên trùm do thám bật ra thâm ý. Và không lâu sau, trong một cuộc rượu, Đản Hớn bả lả tặng Hỏa Vân Ngọ bản sao lục gia thế họ “Hỏa” từ Biện Kinh gửi sang. Hỏa Văn Ngọ vô cùng ngỡ ngàng kèm theo run sợ.

Hỏa Văn Ngọ gốc người Hoa ở Chiết Giang. Nhưng cố kỵ hắn đã sang Giao Chỉ lâu lắm rồi. Họ trốn chạy trong một cuộc thanh trừng của nhà Đường gần 200 năm trước. Đến Hỏa Văn Ngọ, họ Hỏa sống ở Thăng Long đã hơn chục đời. Có thể coi là người Việt rồi. Cái gốc Hoa mù mịt ấy của Hỏa Văn Ngọ tưởng như không ai nhận ra nữa. Càng lên chức lớn Hỏa Văn Ngọ càng muốn giấu nó đi. Ngọ biết, trong tình cảm người Việt, Trung Quốc đời nào cũng bị nhìn với con mắt không thiện cảm. Thậm chí ngờ vực. Cái gốc Hoa của Hỏa Văn Ngọ mà lộ ra thì con đường công danh của hắn cũng bị chặn lại.

Đản Hớn hề hề chúc mừng: “Tôi thực sự kính ngưỡng mộ gia thế Thái phó đại nhân. Vậy là giờ đây chúng ta cùng ngồi chung một thuyền. Cùng chung một nguồn cội. Cùng thờ một chủ”. Hỏa Văn Ngọ gai người. “Cùng chung một nguồn cội. Cùng thờ một chủ” của Đản Hớn trắng trợn trói buộc viên đại quan này. Tên trùm do thám nhà Tống chụp cái vòng “kim cô” lên đầu, Hỏa Văn Ngọ hết đường chạy.

Theo lệnh của Hỏa Văn Ngọ, Đỗ Chùy sắp xếp cuộc gặp với trưởng hội buôn người Hoa tại một quán cao lâu không xa hội quán Quảng Đông. Đản Hớn ăn vận đúng một bậc đại phú. Bộ đồ bằng vải đoạn mầu mỡ gà. Đầu đội mũ gấm. Tay cầm quạt lụa vàng phe phảy. Thái phó Hỏa Vân Ngọ ngồi xe ngựa bịt kín chạy thẳng vào sân sau. Chủ khách lên phòng riêng. Đỗ Chùy gác ngoài cửa. Đản Hớn vái chào:

– Xin kính chào Thái phó Đại nhân.

Hỏa Vân Ngọ đáp lễ:

– Cám ơn ngài hội chủ đã tiếp đón.

Đản Hớn mời Hỏa Văn Ngọ uống trà. Hắn bảo:

– Tôi được Đỗ Chùy bẩm báo thu xếp cuộc gặp giữa hai chúng ta. Chẳng hay Thái phó đại nhân có gì sai bảo?

– Không dám. Chẳng là có hai việc cần báo gấp với ngài hội chủ. Thưa ngài, điều làm tôi vẫn luôn lo lắng là tên Lê Văn Thịnh chưa chết. Lê Văn Thịnh đã biết về mối quan hệ của tôi với ngài. Vì thế không thể xem thường. Hắn tuy bị đày lên Thao Giang, nhưng tay chân của hắn còn nhiều. Rất có thể chúng theo dõi tôi và ngài. Vì thế ngài hội chủ hết sức cẩn trọng. Điều thứ hai, gần đây Lý Thường Kiệt đã phát giác ra sự chuẩn bị của nhà Tống bên kia biên giới. Hôm trước dự triều, hắn tấu bẩm Lý Nhân Tông cần hết sức đề phòng.

Đản Hớn:

– Vậy Lý Nhân Tông có chỉ dụ gì?

– Thưa ngài hội chủ, nghe Lý Thường Kiệt bẩm tấu, tôi đã khéo léo gạt đi. Lý Nhân Tông cũng ngả theo tôi. Ông ta nhắc nhở Lý Thường Kiệt hết sức cẩn trọng kẻo ảnh hưởng tới mối bang giao với nhà Tống.

Đản Hớn trầm ngâm:

– Tên hoạn quan này quả là đáng sợ. Thưa Thái phó đại nhân, đức thánh thượng anh minh đã quyết định xuất binh thôn tính Đại Việt vào sau tết Nguyên đán, khoảng tháng hai. Sẽ có người sang truyền khẩu dụ vào dịp Trung thu này. Tôi có ý chờ người từ bên nước Tống sang rồi mời Thái phó đại nhân trao đổi cụ thể. Nhưng hôm nay tiện gặp xin thông báo nhanh với ngài. Lần sau gặp chắc có nhiều điều cụ thể hơn.

Hỏa Vân Ngọ:

– Tôi rất cảm kích sự chia sẻ của Thái phó đại nhân. Động binh là việc rất lớn. Không chỉ trong nước mà ở đây cũng sẽ vô cùng bận rộn. Tôi lúc nào cũng sẵn sàng nghe theo kế sách của ngài.

Đản Hớn trở lại câu chuyện về Lê Văn Thịnh:

– Lo lắng của ngài về tên Lê Văn Thịnh, tôi hoàn toàn đồng lòng. Về phía mình, tôi sẽ hết sức đề phòng. Còn bịt miệng tên Lê Văn Thịnh chỉ ngài có thể làm được. Ngài nên cử ngay người lên Thao Giang thủ tiêu nó đi.

Hai tên Tống gian ghé tai nhau thì thầm vài câu nữa. Chúng gật gù có vẻ thuận tình cả. Đản Hớn vái Hỏa Vân Ngọ:

– Quan Thái phó tha lỗi, để kẻ dưới không biết cuộc gặp của chúng ta, tôi không mời ngài dùng bữa. Đỗ Chùy sẽ rước ngài về dinh.

Hỏa Vân Ngọ nói:

– Ông hội chủ thu xếp như thế là kín kẽ.

Hơn tuần nữa là rằm tháng Tám. Kinh thành Thăng Long như thay áo mới. Tục đón tết Trung thu, người Đại Việt chịu ảnh hưởng văn hóa Trung Hoa từ thời bị lệ thuộc. Với người Hoa ở phường Giang Khẩu thì đó là ngày hội lớn trong năm. Quang cảnh nhộn nhịp. Nhà cửa bài trí rực rỡ. Không khí tưng bừng. Hội quán Quảng Đông tràn ngập hoa. Đèn nến cháy thâu đêm. Nơi đây sẽ hút hàng vạn người Hoa và cả người Việt tới đón tết. Những màn múa sư tử, múa Lân trong tiếng trống hội vang lừng cả đêm.

Một chiếc thuyền buôn chứa đầy đồ chơi Trung thu từ nước Tống sang cập bến Chương Dương. Đỗ Chùy báo tin và tháp tùng Đản Hớn bí mật ra bến vào lúc đêm đã khuya. Phu thuyền đem hết hàng lên phố từ chiều. Chỉ còn chủ thuyền ở lại. Khoang hàng che rèm kín mít. Đản Hớn bước vào. Như mọi lần, Đỗ Chùy đứng chặn ngoài cửa. Chủ thuyền đứng chờ. Đản Hớn mở lời:

– Xin kính chào đại nhân. Tại hạ là Đản Hớn, trưởng hội buôn người Hoa ở Thăng Long.

Chủ thuyền đáp lễ:

– Thật hân hạnh, hân hạnh. Tại hạ là Ngụy Vặn Rận, xin ra mắt ông trưởng hội kính mến. Thuyền đi gặp mưa gió trên thượng nguồn, nên có chậm đôi ngày – Nói xong, chủ thuyền lấy trong bọc ra cái mặt nạ khỉ, đưa cho Đản Hớn – Ngài Tổng hội chủ Thạch Lâm nhờ tôi đem quà này tặng cháu Tiểu Quân nhân dịp tết Trung thu.

Đản Hớn đón cái mặt nạ. Hắn xoay xoạy vài vòng, đọc dòng chữ: “Bác tặng cháu Tiểu Quân cái mặt nạ khỉ”... Nhận ra ám hiệu, Đản Hớn vô cùng hoan hỉ, miệng khen:

– Đẹp quá. Đẹp quá. Ngài Tổng hội chủ thật là chu đáo. Nhờ đại nhân chuyển giúp tôi lời cảm tạ.

Ngụy Văn Rận phảy tay áo, sửa lại mảnh khăn đội đầu quỳ về hướng bắc, lạy ba lạy. Xong, ông ta đứng lên. Giọng nghiêm cẩn, đủ nghe:

– Trưởng hội Đản Hớn nhận khẩu dụ của đức hoàng thượng Tống Triết Tông.

Đản Hớn vội vàng quỳ lạy. Ngụy Văn Rận dõng dạc:

– Thánh thượng Đại Tống ban lời phủ dụ và khen ngợi Đản Hớn, trưởng hội thương nhân người Hoa tại Thăng Long. Nay ban chức: “Phó thừa chỉ các phòng Xu mật viện, hàm chính thất phẩm”.

Đàn Hớn rối rít:

– Đội ơn Hoàng thượng. Kính chúc Hoàng thượng vạn tuế, vạn tuế, vạn… vạn…tuế.

Ngụy Văn Rận ra hiệu Đản Hớn đứng lên:

– Sau đây là khẩu lệnh của Tả Thừa tướng đại Tống Hứa Tương.

 Hai tên Tống gian chụm đầu vào nhau. Đản Hớn nghe đến đâu, đầu gật gật. Một lúc sau, chủ thuyền bảo:

– Ngài trưởng hội cần hỏi gì thì hỏi ngay bây giờ. Sáng sớm mai tôi phải trở về Vân Nam.

Đản Hớn tỏ ra tiếc:

– Vậy đại nhân không ở ăn tết Trung thu với bà con người Hoa được ư?

– Không ở được. Cuộc gặp này phải tuyệt đối kín. Những điều trong khẩu lệnh của Tả Thừa tướng ngài cho làm nhanh, báo về theo cách đã định.

Đản Hớn vái Ngụy Văn Rận:

– Nhờ ngài chuyển lên Thừa tướng lời hứa của tôi. Nhất định mọi việc sẽ vẹn toàn. Chúc đại nhân trở về bình an.

Mờ sáng hôm sau, chiếc thuyền buôn nhà Tống lặng lẽ rời bến Chương Dương ngược dòng Nhị Hà lên phía bắc.