CHƯƠNG 31: THAM VỌNG CỦA QUỶ


Gần một năm Thái sư Lê Văn Thịnh vắng bóng ở triều, vua Lý Nhân Tông đối mặt với bao rắc rối nảy sinh. Giáo hội dựa vào ủng hộ của Hoàng Thái phi Ỷ Lan xây cất nhiều chùa chiền và bành trướng như một thứ quyền lực mới. Đám thương nhân giầu có người Việt liên kết với hội buôn người Hoa o ép giới buôn bán nhỏ. Tiền thuế sụt giảm. Trong cung đình nảy sinh một lũ quan lại cơ hội. Chúng cùng bọn thái giám tìm đủ cách đưa vua Lý Nhân Tông vào những cuộc ăn chơi hưởng lạc.

Tuy không nắm cái ghế Thái sư đầu triều, Hỏa Văn Ngọ vẫn có quyền lực nhất, chỉ đứng sau vua. Ngoài Quốc lão Thái úy Lý Thường Kiệt, không còn ai dám can gián Lý Nhân Tông. Hà Ngô Tự cầm chức Tả tham tri chính sự, đứng sau Hỏa Vân Ngọ, nhưng ông tránh mọi cám dỗ. Từ ngày Thái sư Lê Văn Thịnh bị vu oan, Hà Ngô Tự mấy lần tâm sự với Nguyễn Trực Nhẫn:

– Thầy chúng ta, cụ Lê Thành trước đây từng dặn về chuyện cạm bẫy vinh nhục chốn quan trường. Ngẫm lời thầy giờ càng thấy đúng. Ngu đệ dạo này hay nghĩ đến việc từ quan.

Nguyễn Trực Nhẫn nói:

– Huynh đệ ta có lẽ ai cũng đều có tâm trạng ấy cả. Nhưng nếu người tốt bỏ đi hết thì xã tắc nguy mất. Giả bây giờ Quốc lão Thái úy Lý Thường Kiệt buông gươm thì Đại Việt sẽ như thế nào.

– Chính vì nhìn vào tấm gương Quốc lão mà đệ nấn ná. Song vẫn định lần này Quốc lão Thái úy về triều, đệ sẽ bẩm trình nguyện vọng đó để Quốc lão Thái úy không đột ngột.

– Xin huynh hãy thong thả, đệ cũng đang nóng lòng chờ Thái úy về đây.

– Có việc trọng về quân cơ à?

– Đúng vậy, đệ vừa được bẩm báo nhiều tin đáng lo ngại.

– Huynh có thể chia sẻ với đệ không?

– Đúng như quan Thái sư Lê Văn Thịnh linh cảm. Đản Hớn chính là trùm mạng lưới do thám của nhà Tống ở Thăng Long từ lâu. Mấy tháng nay hắn bắt đầu hoạt động mạnh.

Hà Ngô Tự:

– Vậy là Thái sư đại nhân đã phát hiện ra chúng từ rất sớm. Nếu Đản Hớn khống chế được Hỏa Văn Ngọ thì ngay trong cung đình chúng đã kết thành một ổ. Hỏa Văn Ngọ – Thái Bá – Đỗ Chùy… và rất có thể cả tên Khuất Nô kẻ thân tín của Khô Đầu. Trời ơi cả một mạng lưới phản quốc bao quanh đức vua? Để chúng rảnh tay thì nguy khốn cho Đại Việt ta mất. Không thể ngồi chờ Quốc lão Thái úy. Phải cho người cấp mời Quốc lão về triều.

Nguyễn Trực Nhẫn nói:

– Đệ sẽ sai người đi ngay vời Thái úy. Trước đây chúng ta đã mường tượng ra âm mưu của chúng. Do chậm chân mà chúng vẫn hại được quan Thái sư. Nay vận mệnh đất nước cũng không khác gì. Không thể để chúng ra tay trước. Ý định từ quan của huynh gác lại đã. Huynh cùng đệ và đại nhân Vũ Uẩn phải làm gấp mới được.

Hà Ngô Tự bảo:

– Đệ đồng ý.

 

Mạng lưới do thám của nhà Tống cài cắm ở Đại Việt từ thời Tống Thần Tông và Vương An Thạch. Đông nhất nằm trong hội buôn người Hoa ở Thăng Long. Sau thất bại trên sông Như Nguyệt, Vương An Thạch mất chức, kế hoạch tiêu tan. Tưởng đám do thám cũng tan theo. Song khát vọng xâm chiếm Đại Việt giống như một thứ gen trội chưa bao giờ nguội lạnh trong đầu óc các triều đại Trung Hoa. Tống Triết Tông lên trị vì, hắn cho người dựng dậy cái mạng lưới do thám cũ chờ thời cơ sử dụng.

Người Hoa là dân tộc có duyên buôn bán nhất thế giới. Họ chịu khổ, chịu nhục giỏi. Từ buôn to, vốn lớn tới bán lẻ đầu đường, góc chợ. Các mặt hàng vàng bạc, đá quý, tiệm cao lâu, cô đầu, bốc thuốc, sạp vải tới gánh tào phớ bán rong, cái xe đẩy vài gói bi don don, bi ngọt ngọt… đâu đâu cũng có mặt người Hoa. Phần lớn họ là người lao động chăm chỉ, lương thiện. Vì sinh kế họ coi Đại Việt làm quê hương thứ hai. Nhưng núp bóng họ, hàng trăm tên do thám ăn bổng lộc của nhà Tống nhằm phá hoại đất nước mà chúng đang tá túc.

Quốc lão Thái úy Lý Thường Kiệt đi thị sát vùng biển Tô Mậu. Nhận tin Thái úy tức tốc trở về triều. Nguyễn Trực Nhẫn và Hà Ngô Tự có mặt ngay tại dinh Quốc lão. Nguyễn Trực Nhẫn thưa:

– Trình bẩm Quốc lão Thái úy, đúng như những gì thái sư Lê Văn Thịnh linh cảm. Bọn do thám nằm vùng ở Đại Việt đang ngóc đầu dậy.

– Hai ngươi đã tìm được những gì?

 – Theo lời dặn của Thái sư Lê Văn Thịnh, hạ quan đã cho người theo sát Đỗ Chùy và Thái Bá. Hai tên này là sợi dây nối Hỏa Văn Ngọ với Đản Hớn. Gần đây hạ quan còn thấy Đỗ Chùy hay gặp Khuất Nô, kẻ hầu hạ thân tín của Quốc sư Khô Đầu.

Quốc lão Thái úy hỏi:

– Gốc gác tên Khuất Nô này thế nào?

– Kính bẩm Quốc lão, tên này người Phúc Kiến, vào Thăng Long từ thời Vương An Thạch làm Tể tướng dưới triều Tống Thần Tông.

Từ sau vụ Thái sư Lê Văn Thịnh bị kẻ xấu hãm hại, Quốc lão Thái úy Lý Thường Kiệt rất quý, tin tưởng Hà Ngô Tự và Nguyễn Trực Nhẫn. Họ là những người đỗ đại khoa, lại cùng quê phủ Thiên Đức với Lê Văn Thịnh. Cả hai đều sống ngay thẳng, liêm chính, hết lòng vì nhà Lý và xã tắc. Điều mà Lý Thường Kiệt trọn đời nguyện giữ. Lý Thường Kiệt hỏi:

– Có gì về tên Khuất Nô này nữa không?

Hà Ngô Tự thưa:

– Trình Quốc lão đại nhân, tên này người nhỏ, gầy, dặt dẹo, mặt nhọn choắt, hai con mắt láo liên nên cái tên Khuất Nô không mấy ai gọi. Nô cầm tinh chó nên mọi người gọi nó là Cẩu Choắt. Choắt rất nhanh nhẹn, có khiếu nói, lại nghe đâu biết xem tướng số, bói toán nên dễ mê hoặc người ta. Cẩu Choắt rêu rao mình có thể đoán đúng hậu vận của bất cứ ai. Người trong cung thi nhau nhờ hắn xem tướng. Choắt lợi dụng cách này moi tin từ cánh quan lại mê tín và cả vợ con họ.

Nguyễn Trực Nhẫn nói thêm:

– Kính bẩm Quốc lão, điều mà hạ thần để tâm nhất là tên Khuất Nô lại là chỗ không xa lạ gì với Đản Hớn.

Lý Thường Kiệt tỏ ra hài lòng. Ông khen hai thuộc quan:

– Dã tâm thôn tính Đại Việt là ước muốn của mọi triều đại phương bắc. Mỗi lần chúng định ăn cướp nước ta thì đều có các hành động do thám. Câu kết với bọn người xấu trong nước. Lần này, tin tức của hai ngươi rất có ích. Ta đồng ý với nhận định của Đô thống nguyên soái. Vụ mưu hại Thái sư Lê Văn Thịnh rất có thể có bàn tay của bọn Tống gian – Quốc lão trầm tư một lúc sau ông hỏi – À mà gần đây ngươi có lên Trại đầu Thao Giang không?

Nguyễn Trực Nhẫn thưa:

– Trình bẩm Quốc lão đại nhân, hạ quan ở đó về nửa tháng nay. Thái sư Lê Văn Thịnh vẫn bình an trong một bản người dân tộc Mường.

Thái úy Lý Thường Kiệt nói với hai người:

– Ta hình dung trong triều đã có một đường dây thao túng triều chính. Quốc sư Khô Đầu dựa vào sự sủng ái của Hoàng Thái phi Ỷ Lan khuếch trương ảnh hưởng của Phật giáo. Nhưng ông ta có làm do thám cho nhà Tống hay không thì còn phải xem xét cẩn trọng. Thái sư Lê Văn Thịnh nghi ngờ Hỏa Văn Ngọ bị Đản Hớn mua chuộc. Nhưng cũng phải tính đến hai khả năng. Đản Hớn cung phụng tiền vàng của cải cho Hỏa Văn Ngọ để giới người Hoa thao túng thị trường. Đáng lo nhất, Hỏa Văn Ngọ nhận lời làm tay sai cho nhà Tống. Nếu vậy cạnh đức vua có bọn Tống gian nắm chức vụ rất lớn. Tuy nhiên ta nhắc các ngươi. Khô Đầu được Hoàng Thái phi hết lòng ủng hộ. Hỏa Văn Ngọ là kẻ đang có tiếng nói được đức vua rất tin cậy. Muốn vạch mặt chúng cần có chứng lý xác đáng, khiến chúng không thể chối cãi.

Hà Ngô Tự:

– Lời Quốc lão Thái úy rất đúng. Để có chúng cứ, xin phép Quốc lão cho quan Đô thống nguyên soái Nguyễn Trực Nhân; Điện tiền chỉ huy sứ Vũ Uẩn và hạ quan lập ba nhánh giám sát hành tung của Hỏa Vân Ngọ, Đản Hớn và Khô Đầu.

Lý Thường Kiệt:

– Ta đồng ý. Song nhớ cẩn thận kẻo “dứt dây động rừng”. Ta cũng lưu ý các ngươi chuyện khác nữa.

– Chúng hạ quan nghe Quốc lão sai bảo ạ.

– Nếu Thái sư Lê Văn Thịnh nghi ngờ Hỏa Văn Ngọ làm tay sai cho nhà Tống, thì hắn cũng hiểu sự nguy hiểm thế nào nếu Lê Văn Thịnh còn sống. Vì thế chúng có thể sai người ám hại Thái sư. Trước đây ta còn phân vân nhưng nay thì rõ ý đồ của chúng rồi. Các ngươi cần có biện pháp bảo vệ quan Thái sư.

Nguyễn Trực Nhẫn thưa:

– Quốc lão thật tinh tường. Hạ quan cũng nghĩ chúng chưa buông tha quan thái sư ạ.

Quốc lão nói:

– Cử thêm người tin cẩn lên Trại đầu Thao Giang. Tiếng là thêm lính cho Khiêm Tản. Nhưng là để bảo vệ Thái sư. Bảo vệ cẩn thận nhưng kín đáo.

Hà Ngô Tự, Nguyễn Trực Nhẫn nhận lệnh của Quốc lão thái úy Lý Thường Kiệt. Những ngày bận rộn của họ tăng theo cùng với những động thái mới của mạng lưới do thám nhà Tống.