Thái úy Lý Thường Kiệt không tin Lê Văn Thịnh hãm hại vua, cho rằng có âm mưu. Ông tâu Lý Nhân Tông và Hoàng Thái phi Ỷ Lan, đưa ra nhiều điều khó lý giải, xin vua ban ân.
Lý Nhân Tông trăn trở, nhưng phe Hỏa Văn Ngọ đòi nghiêm trị. Lý Thường Kiệt quỳ bẩm, nêu 4 lý do giảm tội:
1. Hề hầu bị giết, áo da hổ bị ném vào thuyền để dựng chuyện.
2. Không phát hiện vũ khí, vàng bạc ở nơi ở Lê Văn Thịnh.
3. Không có bè đảng, Thịnh không thể một mình ám hại vua.
4. Công lao lớn cho xã tắc, là trạng nguyên khai khoa, thầy dạy vua.
Lý Nhân Tông tha chết, an trí Lê Văn Thịnh tại “Trại đầu Thao Giang”, cấm nhắc đến vụ án.
Tại trại, Nguyễn Trực Nhẫn dặn ngục lại chăm sóc Thịnh. Ngài vô tội, được dưỡng già.
Lê Văn Thịnh tiết lộ Hỏa Văn Ngọ bị Đản Hớn mua chuộc, âm mưu hại đất nước. Nguyễn Trực Nhẫn hứa bẩm báo Lý Thường Kiệt.
Lê Văn Thịnh cảm khái, nhận ra định mệnh “hổ chúa” của mình.