Mậu Ngọ (1078), Ỷ Lan cử Đào Tông Nguyên đòi đất Tống. Thành Trạc từ chối. 5 năm ngoại giao thất bại, Đại Việt rút về tay không (1083).
Giáp Tí (1084), Lý Nhân Tông 18 tuổi. Ỷ Lan trao quyền cho vua, được Lý Thường Kiệt ủng hộ. Lê Văn Thịnh xin thôi hầu vua học, được đề cử chức vụ cao hơn, nguyện tận trung.
Ỷ Lan rút khỏi nhiếp chính. Bà tâm sự về gánh nặng, cảm ơn Lý Thường Kiệt, Lý Đạo Thành cùng quần thần. Bà nguyện ăn chay, giúp người, chuộc lỗi theo đạo Phật.
Lý Nhân Tông cử Lê Văn Thịnh (1084) sang Vĩnh Bình đòi ba châu, sáu động Quảng Nguyên và hai động Vật Dương, Vật Ác. Thành Trạc vẫn là sứ Tống.
Lê Văn Thịnh dùng thơ ca tạo thiện cảm với Thành Trạc. Ông lý giải việc Tống giữ đất của phản quốc là bất chính, làm suy yếu uy tín khi đòi đất từ Liêu/Tây Hạ.
Thành Trạc và Hùng Bản nhận ra Tống đuối lý. Tống Thần Tông trả ba châu, sáu động Quảng Nguyên, nhưng giữ Vật Dương, Vật Ác. Lê Văn Thịnh được Tống ban chức “Long đồ đãi các chế”.
Ất Sửu (1085), Lê Văn Thịnh thành Thái sư. Năm sau, Lý Nhân Tông cử Thông Khang đòi nốt đất. Tống Thần Tông mất, Cao thái hậu nhiếp chính đáp lời ngạo mạn. Đại Việt tạm gác do quốc tang.