-
Ngôi nhà không phải của mình
Ngôi nhà đó, đúng hơn là ngôi biệt thự đó của gia đình bà Chi. Tôi tới đó từ ngày còn rất trẻ, khi tôi mới được nhận vào làm ở một cơ quan hành chính sự nghiệp. Đó là những ngày đầu tiên tôi đi làm ở một cơ quan dân chính, háo hức…
-
Đá Thiêng
Thầy Huy mắc rối loạn lo âu. Bác sĩ cũ khám thầy, nhìn thất vọng. Mr.Huy đạo mạo xưa nay yếu ớt. Học trò cũ không ấn tượng thầy, giờ thầy lại sợ hãi, bất an. Thuốc không hiệu quả, tiền cạn. Thầy tin vào cầu cúng. Niềm tin này mãnh liệt. Khi tuyệt vọng,…
-
Đêm vui ở làng
Cứ khoảng năm giờ chiều, một chiếc xe cub lấm lem như trâu tắm bùn lại chạy tà tà khắp các nẻo đường làng phát đi đoạn băng thu âm sẵn: “Đêm nay tại sân khấu thôn Thái An đoàn nghệ thuật cải lương Thiên Hương sẽ trình diễn vở cải lương tâm lí tình…
-
Hai cuộc điện thoại lúc sáng sớm (36 năm sau)
Chuông điện thoại đột ngột reng lúc hơn 5 giờ sáng. Màn hình hiện dãy số lạ. Lại nhầm số rồi. Bà thở dài nhưng vẫn bấm nghe. “Alô”. – Có phải Tâm không? Phải Tâm Hoa đấy không? Một giọng đàn ông đứng tuổi. Cách hỏi “có phải Tâm”, không kèm theo cô hay…
-
Ghế Ngồi Cứng
Con tàu khẽ rùng mình chầm chậm rời ga. Bắt đầu là cây cột điện như lay động rồi từ từ trôi đi. Tàu bây giờ chuyển bánh êm quá, bà nghĩ và nhớ những cú giật của tàu chợ ngày xưa, vừa loay hoay lựa thế ngồi vì vướng thùng hàng của một trong…
-
Thời Trang Áo Vá
Con bé bốn tuổi mặc áo vá thời trang. Bà Thinh ngày xưa đã mặc áo vá độc đáo, khác kiểu vì nghèo. Bà bị trêu “hay chữ” dù không biết. Tôi thích áo vá nhiều màu của bà, gợi nhớ đất bà ngoại khai hoang. Bà Thinh thường chửi, bị mấy đứa con trai…
-
Phố Tây
1h khuya. Cả thành phố hầu như đã tắt đèn ngủ im, chỉ riêng khu phố Tây còn thức. Một số hàng quán vẫn còn sáng đèn. Ngoài đường vẫn có người đi bộ, hầu hết họ là du khách Tây. Còn hai tuần nữa mới sang năm mới nhưng phố Tây đã nhộn nhịp…
-
PHẦN 14: LẤY VỢ XẤU
Vì có việc quan, bữa ấy tôi phải vào tòa Sứ Hà Ðông. Tôi bước chân vào công đường lúc chín giờ sáng, phải ngồi khoanh tay đợi trên một chiếc ghế dài mãi cho đến mười một giờ. Cụ Phán buồng giấy ấy, theo những thông lệ thiêng liêng của nước Việt Nam cố…
-
BÌNH MINH TRÊN ĐỐNG TÀN TÍCH
Sau trận chiến, ảo cảnh như một tấm gương vỡ vụn. Những bóng ma, ngọn lửa, và tiếng thét đều nhạt dần, để lại một không gian tĩnh lặng, đổ nát. Chỉ còn lại nhóm người của Đan, thở hổn hển, người thương tích, kẻ kiệt sức. Liễu đứng đó, linh hồn cô không còn…
-
PHÂN CẢNH NGẮN: LỜI HỨA TRONG BÓNG TỐI
Con búp bê trong tay Đan như một cục nước đá làm bằng nỗi đau, rùng mình từng hồi theo tiếng khóc. Cảm giác ấy xuyên qua lớp vải, đánh thức ký ức về chính cái đêm Liễu kéo anh khỏi miệng vực tử thần. “Cứu nó,” – giọng Liễu thều thào, không phải ra…