[CÔNG VIÊN THÀNH PHỐ – MỘT BUỔI SÁNG ĐẸP TRỜI]
Ánh nắng ban mai vàng ươm xuyên qua tán cây, soi rọi một khung cảnh bình yên. Đan, Vy và Khoa đang ngồi trên một băng ghế dài, thưởng thức ly cà phê sáng và không khí trong lành. Họ trông thư thái và nhẹ nhõm hơn hẳn.
Khoa (hít một hơi thật sâu): “Thật khó tin. Cuối cùng thì mọi chuyện cũng kết thúc.”
Vy (mỉm cười, nhìn theo một đàn chim đang bay): “Liễu và gia đình cô ấy giờ đã có thể yên nghỉ. Công lý đã được thực thi.”
Đan (gật đầu, ánh mắt lặng lẽ hướng về phía xa, nơi bóng dáng của những người đã khuất như đang vẫy chào lần cuối): “Tất cả đã xong.”
Họ cùng im lặng trong giây lát, để tâm hồn lắng lại và ghi nhớ hành trình vừa qua.
Rồi Vy quay sang hướng về phía… bạn – những độc giả đã đồng hành.
“Chúng tôi, những nhân vật của câu chuyện này,” – giọng cô nhẹ nhàng nhưng chân thành – “xin gửi lời cảm ơn sâu sắc nhất. Cảm ơn bạn đã lật từng trang, cảm ơn bạn đã không bỏ cuộc giữa chừng, và cảm ơn bạn đã ở lại đến tận phút cuối.”
Khoa cười tươi: “Cảm ơn vì đã cùng chúng tôi căng não, hồi hộp và cả… đôi khi là bức xúc vì mấy tình tiết lòng vòng!”
Đan (với nụ cười hiếm hoi nhưng ấm áp): “Đây là kết thúc xứng đáng. Cho chúng tôi, và cho cả bạn.”
Ba con người ấy đứng dậy, cùng bước đi dưới ánh nắng. Hành trình của họ đã kết thúc, nhưng ký ức về một câu chuyện đầy cảm xúc sẽ còn ở lại.
[MÀN KẾT – CÂU CHUYỆN CỦA CHÚNG TÔI, NHỜ CÓ BẠN, ĐÃ TRỞ NÊN TRỌN VẸN]