Lạc hay đúng đường


Gã đàn ông trung niên, tâm hồn cũ kỹ, lạc lõng, xuống xe bus tại thành phố Chạm xa lạ. Cái lạnh thấu xương và sự vô định thôi thúc gã tìm một đốm lửa ấm áp.

Gã đến Quán Rụ, nơi kỳ lạ. Chủ quán Lanh, cùng các thực khách ưu tư, đã khiến gã quên đi nỗi sợ hãi, thay vào đó là tò mò.

Một cô gái hỏi: “Tình yêu ở đâu trên đời này nữa?”. Không gian im lặng bao trùm. Gã bối rối.

Khi hái chanh, gai đâm vào vai, gã chợt nhớ về tuổi thơ vui vẻ, về những gì đã mất. Gã bừng tỉnh, nhận ra mình đang lạc lối.

Say rượu, gã lè nhè kể cuộc đời mình. Bác Tư đọc bài thơ, rồi trả tiền cho gã, nhờ tài xế Khắc đưa về xưởng.

Bài thơ của bác Tư:

Nước trên nguồn chảy tuôn xuống hạ,

Người trên đời trôi nổi xót xa.

Khe suối nhỏ cánh hoa rơi rụng,

Hòn đá vùi chẳng tụng mà thông.

Đêm ấy, mọi người đều yên bình. Gã dần tìm thấy sự bình yên.