Tại doanh Phùng, Quốc lão Thái úy Lý Thường Kiệt ngồi sau rèm. Nguyễn Trực Nhẫn tiếp tục tra hỏi Ngụy Văn Rận. Lần này tên Tống gian khai hắn là viên quan có phẩm hàm không thấp chút nào. Ngụy Văn Rận giữ chức Thừa nghị lang, thuộc hàng tòng thất phẩm. Thuộc hạ thân tín của Tả Thừa tướng Hứa Tương. Đúng như phỏng đoán của Quốc lão Thái úy Lý Thường Kiệt. Nhưng một mực hắn nói không biết gì về dòng chữ trên chiếc mặt nạ.
Lời cung của tên Tống gian làm Quốc lão Thái úy không hài lòng. Một viên quan hàng thất phẩm, thuộc hạ tin cẩn của Tả thừa tướng nhà Tống tung vào Đại Việt chỉ để nhận tin do thám thôi sao? Quốc lão Thái úy quyết định lộ diện.
Tướng sĩ trong phòng vội vàng quỳ sụp xuống. Ngụy Văn Rận ngơ ngác vài giây rồi nhanh chóng hiểu ra. Người vừa xuất hiện lừng lững trước mặt hắn tỏa ra sự uy vũ làm hắn kinh hồn bạt vía. Cái tên Lý Thường Kiệt mấy chục năm nay ám ảnh trong đầu óc vua quan nước Tống. Ngụy Văn Rận ngã lăn ra đất. Mặt mày trắng bệch. Quốc lão ra hiệu nhấc hắn lên. Ông nhìn xói vào mắt tên Tống gian. Ánh nhìn làm hắn hồn siêu phách lạc. Ngụy Văn Rận lập bập không cất thành lời. Giọng Quốc lão Thái úy lại rất nhẹ nhàng:
– Ngươi có vợ con chưa?
Ngụy Văn Rận giập đầu:
– Kính… kính… bẩm đại nhân, tiểu nhân đã có vợ và ba đứa con ạ.
– Vợ con ngươi đang sống ở đâu?
– Kính bẩm… vợ, con tiểu nhân hiện ở Biện Kinh ạ.
– Ngươi có muốn sống về với họ không?
– Dạ, ơn này tam tộc tiểu nhân khắc cốt ghi tâm, sống để dạ, chết mang theo ạ.
Quốc lão Thái úy ra hiệu cởi trói và lấy nước cho uống. Đợi Ngụy Văn Rận hoàn hồn, ông hỏi tiếp:
– Ngươi có biết dòng chữ trên chiếc mặt nạ ngươi đem theo là ám chỉ điều gì không?
– Kính bẩm đại nhân. Đại tướng Chương Đôn tri phủ Vân Nam trao cho tiểu nhân cái mặt nạ dặn tặng con trai ngài Đản Hớn, chủ Hội buôn người Hoa ở Thăng Long, không nói gì thêm ạ.
– Vậy chuyến vào Đại Việt lần này ngươi chỉ có việc đem cái mặt nạ đó tặng con trai Đản Hớn và nhận tin do thám?
– Kính bẩm đại nhân đúng vậy ạ.
Lý Thái úy hai lông mày dựng ngược, nghiêm giọng:
– Một kẻ hưởng bổng lộc hàng tòng thất phẩm, Thừa nghị lang cơ mật, thân tín của Tả thừa tướng nhà Tống vào Đại Việt ta chỉ để đem một cái mặt nạ tặng cho con chủ hội buôn. Ngươi có dám nhắc nhắc lại điều đó cho ta nghe không?
Ngụy Văn Rận vã mồ hôi hột. Mặt cúi gằm. Miệng ríu lại. Tiếng thét rợn tóc gáy:
– Đao phủ đâu?
Ngụy Văn Rận lần nữa ngã sấp mặt xuống đất. Đầu đập như tế sao. Vị Thống tướng nhà Lý đã đoán ra cả. Nước này muốn sống thì chỉ có đường khai ra hết.
– Kính lạy đại nhân. Tiểu nhân xin khai ạ. Mong đại nhân tha chết cho về với vợ, con ạ.
Quốc lão Thái úy nghiêm giọng:
– Khai hết ra, ta sẽ cho ngươi sống.
– Dạ, dạ xin khai. Xin khai ạ.
Ngụy Văn Rận hớp hớp lấy lại hơi thở. Như lần trước khi Đô thống Nguyễn Trực Nhẫn hỏi cung, hắn lại đưa mắt nhìn mấy người xung quanh. Lý Thường Kiệt biết ý, ra lệnh:
– Các người lui ra. Đô thống nguyên soái ở lại.
Quốc lão Lý Thường Kiệt hỏi:
– Trên mặt nạ viết: “Cho Khỉ đeo mặt nạ khỉ làm trò thì vui lắm!” là ý gì?
– Kính bẩm đại nhân. Điều gì tiểu nhân biết xin khai hết ạ. Nhưng quả thật tiểu nhân cũng không hiểu dòng chữ đó có ý gì.
Nguyễn Trực Nhẫn dậm chân. Thái úy Lý Thường Kiệt giơ tay ngăn lại. Ông nhìn xói vào mặt Ngụy Văn Rận. Hình như nó nói thật. Nếu nó biết thì cần gì viết như thế dễ gây nghi ngờ. Lý Thường Kiệt ôn tồn:
– Ta tạm chấp nhận lời khai đó của ngươi. Nhưng như vậy ngươi còn gì để lập công chuộc tội?
– Kính bẩm đại nhân. Tiểu nhân xin khai tất cả những gì mình biết ạ – Lý Thường Kiệt gật đầu – Lần này vào Đại Việt tiểu nhân đem theo khẩu lệnh của Tả thừa tướng Hứa Tương sai Đản Hớn đánh thức mạng lưới do thám của nhà Tống. Vì tiểu nhân chưa biết mặt ngài Đản Hớn nên chiếc mặt nạ là vật để nhận nhau.
Lý Thường Kiệt gật đầu hỏi:
– Khẩu lệnh của Hứa Tương cụ thể là gì?
– Kính bẩm đại nhân. Đản Hớn báo cho tiểu nhân biết hiện có bao nhiêu tên do thám đang ẩn mình ở Đại Việt. Chúng nằm ở những đâu? Đại quân Tống sẽ đánh Đại Việt vào đầu năm tới. Khi đại quân vào, Đản Hớn phải bố trí người đón dẫn đường từ biên giới, bảo vệ cầu cống cho đại quân đi qua, cung cấp tin do thám về bố phòng của quân đội Đại Việt…
– Tại sao ngươi vào Thăng Long từ Vân Nam mà không vào từ Quảng Tây đường gần hơn, thuận lợi hơn.
– Kính bẩm đại nhân vì hàng hóa bán dịp Trung thu đều đi theo đường sông từ Vân Nam nên vào đường đó dễ cải trang hơn. Vả nữa, tiểu nhân được Tả thừa tướng Hứa Tương cử theo quân của Chương Đôn còn để giám sát viên tri phủ này nên đi từ đó ạ.
– Sao phải giám sát?
– Kính bẩm đại nhân. Tuy cử hai đại tướng thân cận chỉ huy cuộc chinh phạt Đại Việt, nhưng Hứa Tương vẫn muốn có người tin cẩn của mình để tránh thuộc cấp bẩm báo sai lạc về triều ạ.
Ngụy Văn Rận như đã khai hết. Hắn im lặng, lén nhìn nét mặt Lý Thường Kiệt. Vị thống tướng Đại Việt chưa thỏa mãn. Ngụy Văn Rận cố nhớ còn biết gì nữa để chắc chắn cứu mạng sống cho mình. Dù chỉ là lời hứa nhưng Ngụy Văn Rận cảm thấy tin lời vị thống tướng lừng danh nước Đại Việt. Nếu khai hết, khai thật sẽ được sống. Lý Thường Kiệt hỏi:
– Vậy là lời khai của ngươi chỉ có vậy. Ngươi không biết gì về dòng chữ trên cái mặt nạ kia?
Ngụy Văn Rận biết đây là câu hỏi Lý Thường Kiệt truy đến cùng. Sống chết lúc này chỉ còn trong gang tấc. Đúng là hắn không được Chương Đôn hay Hứa Tương giải thích về dòng chữ trên cái mặt nạ khỉ. Nhưng trước cái chết, hắn phải cố nhớ xem mình biết gì thêm. Là kẻ gian manh lão luyện, Ngụy Văn Rận chưa khai điều quan trọng nhất với Ngyễn Trực Nhẫn. Hắn đem theo khẩu dụ của vua Tống Triết Tông sang ban khen và phong chức choa Đản Hớn. Bây giờ với vị thống tướng Đại Việt thì hắn sẽ không giấu nữa. Phải khai hết để cứu lấy bản thân:
– Kính bẩm đại nhân, lần này tiểu nhân vào Đại Việt có mang theo khẩu dụ của vua Tống tới Đản Hớn ạ.
Lý Thường Kiệt lắng nghe:
– Kính bẩm đại nhân. Đản Hớn được ban phong chức “Phó thừa chỉ các phòng Xu mật viện, hàm chính thất phẩm”.
Lý Thường Kiệt hài lòng. Ông nhẹ nhàng hỏi Ngụy Văn Rận:
– Ban phong bằng khẩu dụ chứ không phải chỉ dụ?
– Vâng, vì cần bí mật nên vua Tống sai tiểu nhân truyền khẩu dụ ạ.
Lý Thường Kiệt hỏi thêm:
– Ngoài khẩu dụ của Tống Triết Tông, Hứa Tương có khẩu lệnh gì kèm theo.
Ngụy Văn Rận như chợt nhớ ra. Hắn càng sửng sốt vì sự thông tuệ của vị thống tướng Đại Việt:
– Dạ, kính bẩm đại nhân. Có ạ, có ạ. Tiểu nhân quẫn trí quá. Tả Thừa tướng Hứa Tương có khẩu lệnh cho Đản Hớn tập hợp quân do thám chuẩn bị đón đại quân Tống vào khoảng giữa tháng hai năm tới ạ.
Quốc lão Thái úy Lý Thường Kiệt lặng đi. Ngụy Văn Rận lo lắng hé mắt nhìn. Không biết khai ngần ấy có cứu được mạng sống cho hắn không. Ngụy văn Rận lục tìm trong đầu xem có gì khai thêm. Hắn chợt nhớ có lần ở Biện Kinh, Tả Thừa tướng Hứa Tương từng nói xa gần về một viên đại quan trong cung đình nhà Lý mà Đản Hớn mua chuộc làm tay sai cho nhà Tống. Trong lúc vui, Hứa Tương gọi khinh miệt viên quan này là “con khỉ lớn”. Lúc nhận cái mặt nạ từ tay Chương Đôn, Ngụy Văn Rận đã thắc mắc dòng chữ khó hiểu: ““Cho Khỉ đeo mặt nạ khỉ làm trò thì vui lắm!”. Nhưng nguyên tắc do thám, càng kín miệng càng sống lâu. Thắc mắc thì giữ riêng trong lòng. Giờ hình như dòng chữ đó có liên quan đến “con khỉ lớn” mà Hứa Tương từng nhắc. Nếu nói ra phỏng đoán của mình chắc Lý Thường Kiệt sẽ cho được sống. Con đường trở về nước Tống đã đóng lại sau lưng hắn. Nhưng biết đâu đấy, còn sống là còn cơ hội. Hãy bằng mọi cách cứu mạng mình đã. Ngụy Văn Rận thưa:
– Kính bẩm đại nhân. Tiểu nhân thành thực là không biết gì về dòng chữ trên mặt nạ. Nhưng trước đây có lần nghe Tả thừa tướng Hứa Tương nói xa xôi về một vị đại quan trong cung đình nhà Lý tuổi khỉ mà Đản Hớn mua chuộc làm tay trong cho nhà Tống ạ.
Lý Thường Kiệt thấy như trong người có luồng điện. Thực lòng nhiều đêm Quốc lão Thái úy chỉ mong Hỏa Văn Ngọ và Khô Đầu không bán mình cho nhà Tống. Hỏa Văn Ngọ tham lam. Hắn ăn của đút từ Đản Hớn là để buông lỏng cho người Hoa làm ăn kiếm lời. Nay nghe từ chính miệng tên Tống gian nói ra, Quốc lão Thái úy vừa lo sợ vừa ghê tởm. Không biết Khô Đầu có tên trong ổ Tống gian này không. Nhưng Hỏa Văn Ngọ thì đã rõ. Cố lấy vẻ điềm nhiên, Quốc lão bảo:
– Ta đã nói thì không nuốt lời. Nếu lời khai của ngươi ta tin được thì mạng sống của ngươi sẽ còn. Được đối đãi tử tế. Ngươi cứ bình tĩnh nhắc lại điều mà ngươi vừa nói. Cả những suy đoán khác của ngươi nữa.
– Kính bẩm đại nhân. Theo ngu ý của tiểu nhân, ngài Thạch Lâm gửi quà tặng con trai chủ hội buôn người Hoa ở Thăng Long nhân dịp Trung thu là điều bình thường. Tiểu Quân con trai Đản Hớn tuổi “khỉ” nên tặng cái mặt nạ khỉ cũng là bình thường. Lời đề tặng của Thạch Lâm câu trước không có gì đáng nghi: “Bác Thạch Lâm tặng cháu Tiểu Quân”. Nhưng câu sau: “Cho Khỉ đeo mặt nạ khỉ làm trò thì vui lắm!” có vẻ không bình thường.
Lý Thường Kiệt hài lòng. Ông hỏi:
– Theo ngươi không bình thường ở chỗ nào?
– Kính bẩm đại nhân, tiểu nhân cho rằng đây là ám hiệu cho Đản Hớn. Chỉ Đản Hớn hiểu rõ ẩn ý trong câu đó. Chữ “Khỉ” viết hoa ở đây không phải nói đến cháu Tiểu Quân mà nhằm vào một người khác. Dạ… tiểu nhân chỉ nghĩ được thế thôi ạ.
Lý Thường Kiệt gọi:
– Quân đâu?
– Dạ, Thái úy đại nhân cho gọi.
– Ngươi đem nước và chút hoa quả gì vào cho anh ta ăn.
– Tuân lệnh.
Lý Thường Kiệt đứng dậy cùng Nguyễn Trực Nhẫn ra ngoài. Ông hỏi:
– Đô thống nguyên soái thấy thế nào?
– Kính bẩm Quốc lão, hạ quan cho rằng tên này đã khai thật. Chỉ còn lăn tăn việc hắn bảo không hiểu dòng chữ ám hiệu đó là gì.
Lý Thường Kiệt nói:
– Ta thì cho rằng nó khai hết rồi đấy. Ngụy Văn Rận không biết ám hiệu trên cái mặt nạ là đúng nguyên tắc do thám. Chiếc mặt nạ làm vật chứng để Đản Hớn nhận ra Ngụy Văn Rận là người của Hứa Tương cử sang. Còn cho “Khỉ” đeo mặt nạ khỉ làm trò, thì chỉ Đản Hớn biết. “Khỉ” ấy là ai. Làm trò gì chúng sẽ bàn với nhau. Ngụy Văn Rận không được phép biết.
– Kính bẩm Quốc lão đại nhân, hạ quan hiểu ra rồi. Giờ ta phải xử lý tên này ra sao ạ.
Lý Thường Kiệt chưa trả lời. Ông hỏi Nguyễn Trực Nhẫn:
– Bắt được Ngụy Văn Rận mấy ngày rồi.
– Bẩm Quốc lão Đại nhân hai ngày ạ.
– Vậy không thể chần chừ nữa. Lập tức gọi Phạm Văn Bì đem cơ đội tuần sông về đây – Quốc lão ghé tai Nguyễn Trực Nhẫn – làm thế này…thế này…thế này… cho ta.
Quốc lão Thái úy Lý Thường Kiệt quay lại phòng hỏi cung. Bảo lính lui ra hết, ông vỗ về Ngụy Văn Rận:
– Ta thấy ngươi biết chọn con đường sống cho mình. Ta cần ngươi giúp một việc nữa. Nếu làm tốt, ngươi không chỉ được sống mà ta còn tìm cách để ngươi trở về nước Tống, vẫn giữ được thân phận, không bị nghi ngờ.
– Xin đội ơn đại nhân đến suốt đời. Kính mong đại nhân cho tiểu nhân được lập công chuộc tội ạ.