Trước khi tấu trình lên vua Lý Nhân Tông về mạng lưới Tống gian, Quốc lão thái úy còn lăn tăn: “Quốc sư Khô Đầu có liên quan đến âm mưu phản quốc của Hỏa Văn Ngọ không?”. Khô Đầu đứng về phía Ngọ ám hại Thái sư Lê Văn Thịnh. Nếu chỉ vì chính sách cải cách do thái sư chắp bút, khiến hội Phật giáo bị mất nhiều quyền lợị thì còn may cho Đại Việt. May cho Hoàng Thái phi Ỷ Lan. Lý Thường Kiệt mong như thế. Nhưng tên Khuất Nô, kẻ hầu hạ của nhà sư này thì tội trạng đã rõ. Thái Bá và Đỗ Chùy đã khai thân phận và vai trò của nó. Khuất Nô được nhà Tống tung vào dưới vỏ bọc hầu hạ Quốc sư Khô Đầu để tác động tới triều chính nhà Lý.
Thái úy Lý Thường Kiệt vào điện Kính Thiên xin bệ kiến đức vua Lý Nhân Tông. Sự việc quá nghiêm trọng Quốc lão sợ đức vua bị sốc. Đúng là núi sập trên đầu. Nấn ná vòng vo mãi Quốc lão cũng phải trình bẩm cặn kẽ mọi chuyện. Ngài ngự giận đến không nói được. Lý Nhân Tông lặng đi, mãi sau đức vua mới mở lời:
– Hỏa Văn Ngọ giờ ở đâu?
– Tâu bệ hạ, thần giam hắn cùng Đản Hớn và đám tay chân trong cấm lao quân đội.
Lý Nhân Tông đứng bật dậy, cay đắng, cộc lốc:
– Tru di tam tộc! Lũ bán nước này phải tru di tam tộc!
Lý Thường Kiệt:
– Tâu đức vua, chúng sẽ phải đền tội xứng đáng. Ngày mai tại lễ triều kiến bên võ ban sẽ bẩm trình mọi chứng lý. Nhưng thần lo việc khác lớn hơn cần phải làm gấp.
Lý Nhân Tổng lắng nghe:
– Tâu bệ hạ, lần này Tống Triết Tông giao cho viên Tả Thừa tướng Hứa Tương cùng hai viên đại tướng An Đảo, Chương Đôn chuẩn bị rất kỹ cuộc xâm lăng Đại Việt. Một đạo quân mạnh gấp ba lần trước vào từ nhiều ngả. Chúng hy vọng sử dụng ổ do thám này để nội công ngoại kích. May mà ta phát hiện sớm. Song cũng giống lần đối đầu với Vương An Thạch, thần lo sau thất bại này liệu chúng có động binh sang báo thù?
Vua Lý Nhân Tông suy nghĩ rồi bảo:
– Quốc lão Thái úy lo tính như thế là chu toàn. Thực sự lúc này ta quá sức bối rối. Chiều nay ta lại muốn mời Quốc lão Thái úy cùng Hoàng Thái phi mẹ ta ngự đàm trước. Việc này quá lớn, quá trọng và bất ngờ, cần suy xét thấu đáo.
– Tâu bệ hạ, thần cũng cho thế là nên.
– Ta muốn mời cả Quốc sư Khô Đầu, Quốc lão thấy sao?
– Tâu bệ hạ, Quốc sư Khô Đầu tuy chưa có chứng cớ tiếp tay cho bọn Tống gian, nhưng mối quan hệ giữa Quốc sư với Hỏa Vân Ngọ rất thân tình. Tên hầu Khuất Nô được Quốc sư tin cậy là kẻ nằm trong ổ do thám nhà Tống. Vì thế theo thần không nên mời Quốc sư.
– Ta chuẩn tấu. Vậy chiều nay, mời Quốc lão cùng vào Lan Cung vấn an Hoàng Thái phi.
…
Sắp đến giờ Thái úy Lý Thường Kiệt vào cung, Đô thống nguyên soái Nguyễn Trực Nhẫn hớt hải đến dinh Quốc lão. Một tin rất không vui:
– Kính bẩm Quốc lão đại nhân. Hạ quan đáng chết. Lính gác đề lao vừa phát hiện Hỏa Văn Ngọ đã chết.
Lý Thường Kiệt sửng sốt:
– Hắn chết cách nào?
– Lính gác bẩm báo hắn chết do bị đầu độc.
– Còn Đản Hớn, Thái Bá, Đỗ Chùy và tên Ngụy Văn Rận thì sao?
– Thưa quốc lão, chúng vẫn bị giám sát chặt ạ.
Lý Thường Kiệt tỏ ra không hài lòng:
– Các ngươi bất cẩn quá. Hỏa Văn Ngọ không thể mang thuốc độc trong người. Đã bắt ngục lại chưa?
– Bẩm Quốc lão Thái úy, đã bắt. Ngục lại cho biết không có ai đến gần nơi giam Hỏa Văn Ngọ. Nhưng chiều hôm qua tên Khuất Nô là chỗ quen thân với đám lính gác đề lao tới chơi.
Quốc lão Thái úy đập bàn:
– Nó đấy. Chính thằng Khuất Nô giết Hỏa Văn Ngọ để bịt đầu mối. Lùng bắt nó ngay cho ta.
– Tuân lệnh Quốc lão Thái úy.
Cái tên Khô Đầu từ lúc ấy lại luẩn quẩn trong đầu Lý Thường Kiệt.
… Không khí trong Lan cung nặng chịch. Quốc lão Thái úy Lý Thường Kiệt mở lời:
– Tâu bệ hạ cùng Hoàng Thái phi, liệu Quốc sư Khô Đầu có dính dáng đến bọn Tống gian không? Vì sao Hỏa Văn Ngọ vừa bị bắt đêm trước thì hôm sau tên Khuất Nô, kẻ hầu hạ của Khô Đầu có mặt ở đề lao? Cái chết của Hỏa Văn Ngọ thật khó giải thích.
Vua Lý hỏi:
– Tên Khuất Nô giờ ở đâu?
– Tâu bệ hạ, lão thần đã lệnh truy tìm hắn.
Hoàng Thái phi Ỷ Lan bao che:
– Tên hầu của Quốc sư làm do thám vì nó là người nước Tống, nhưng ta tin Quốc sư Khô Đầu không manh tâm bán nước. Ông ta là người nhà Phật.
Lý Thường Kiệt tâu:
– Thực lòng thì đã rất nhiều lần lão thần cũng có suy nghĩ như Hoàng Thái phi. Chưa có bằng chứng nào Quốc sư Khô Đầu làm tay sai cho nhà Tống. Nhưng quan hệ giữa Quốc sư và Hỏa Văn Ngọ rất thân thiết. Vụ ám hại Thái sư Lê Văn Thịnh có đồng thuận của Khô Đầu. Hỏa Văn Ngọ đã cung khai.
Lý Nhân Tông và Hoàng Thái phi Ỷ Lan im lặng. Tâm trạng Lý Nhân Tông lúc này rất rối. Thấy mẹ bảo vệ Khô Đầu, vua Lý cũng không muốn nhắc tới nữa. Ngài nói:
– Tạm chưa truy xét Quốc sư Khô Đầu. Bắt được Khuất Nô, nếu Quốc sư dính vào âm mưu phản quốc quyết không tha. Bắt ba họ Hỏa Vân Ngọ, Đản Hớn, Đỗ Chùy, Thái Bá giao bộ Hình định tội. Vây chặt hội quán Quảng Đông. Truy lùng bắt sạch cái ổ do thám của nhà Tống.
Hoàng Thái phi Ỷ Lan bật lên:
– Xin đức vua tha chết cho con gái Thánh Nhi của ta.
Lý Nhân Tông lặng người. Công chúa Thánh Nhi, cùng cha khác mẹ với vua. Do không có con gái, từ lúc Càn Đức và Minh Nhân Vương còn nhỏ, Hoàng Thái phi Ỷ Lan đã nhận Thánh Nhi, con của một cung tần làm con nuôi. Bà rất quý Thánh Nhi. Coi như con đẻ. Lý Càn Đức và Hoàng tử Minh Nhân Vương cũng coi Thánh Nhi như em gái. Gả Thánh Nhi cho con trai Thái phó đầu triều Hỏa Văn Ngọ, cũng là chỗ xứng. Tưởng ấm thân, an bình. Vậy mà gặp chuyện tày trời này. Hoàng Thái phi Ỷ Lan không giấu những giọt nước mắt.
Nể mẹ, thương em nhưng đây là chuyện dính đến sự mất còn của đất nước, không bao giờ được mềm lòng. Lý Nhân Tông hỏi Quốc lão Thái úy:
– Việc này thật khó cho ta. Quốc pháp bất vị thân. Xin Quốc lão Thái úy một lời khuyên.
Lý Thường Kiệt tâu:
– Lão thần thấy lời xin của Hoàng Thái phi cũng không sai điều Phật dạy. Công chúa Thánh Nhi số phận không may. Tha cho tội chết cũng làm sáng cái nhân nghĩa đức Phật.
Lý Nhân Tông vấn an mẹ:
– Thánh Nhi vì không may mà lọt vào nhà kẻ phản quốc. Cũng bởi cái số nó hẩm hiu. Nể lời mẫu hậu và Quốc lão, ta ban cho nó sống nhưng phải xuống tóc quy y hầu Phật.
Lý Thường Kiệt thưa:
– Tâu đức vua, ổ do thám đã bị phá. Kế hoạch của nhà Tống có thể lui lại. Nhưng cũng như trước đây khi ta phá tan Ung Châu, nếu nhà Tống lại động binh. Ta cần trù liệu trước kế sách phòng bị.
Nói tới mối họa từ Tống triều, vua Lý Nhân Tông trở nên linh hoạt khác thường:
– Lời Quốc lão Thái úy thật đúng với điều lo nghĩ của trẫm. Vậy Quốc lão có kế sách gì chưa?
– Lão thần xin bệ hạ hai điều.
– Quốc lão cứ nói.
– Tên Ngụy Văn Rận đã thật thà khai báo về kế hoạch xâm lược của nhà Tống. Hắn lại giúp ta vạch mặt Hỏa Văn Ngọ, Đản Hớn, lão thần hứa cho nó được sống. Nhưng thả nó về cũng phải biến Ngụy Văn Rận thành “cái loa” làm nguội cái đầu nóng của Tống Triết Tông và Hứa Tương.
– Cụ thể thế nào, Quốc lão nói rõ để ta và Hoàng Thái phi cùng nghe.
– Lão thần sẽ giam chung Ngụy Văn Rận với vài tên do thám nhà Tống. Những tên này không có vai trò gì lớn. Người của ta đóng giả tội phạm trà trộn vào đó. Họ tạo ra cuộc phá đề lao. Ngụy Văn Rận cùng vài tên do thám nhà Tống chạy thoát. Ngụy Văn Rận và đám đó sẽ loa lên việc quân đội nhà Lý đang phục sẵn. Hứa Tương không dám mạo hiểm đem quân sang. Lão thần không mong gì hơn là Đại Việt tránh được chiến tranh. Sĩ, dân không phải đổ máu. Đó mới là chiến thắng lớn nhất.
Lý Nhân Tông tỏ ra vui. Vua nói:
– Ta chuẩn tấu kế sách của Quốc lão Thái úy. Cũng nhân đây ta lần nữa ban lời tưởng lệ Quốc lão Thái úy. Dẫu xuân thu đã cao nhưng tướng quân vẫn là cây cột chống vững chắc của nhà Lý ta. Quốc lão suốt một đời tận trung vì nước, không màng danh lợi. Ta chỉ biết ban lời khen chứ không có gì để tưởng thưởng cho Quốc lão cao hơn.
Lý Thường Kiệt quỳ nói:
– Tạ ơn tấm lòng yêu mến và tin tưởng của bệ hạ. Cả đời này thần chỉ đau đáu một nỗi niềm làm sao cho Đại Việt được an bình, cường thịnh.
Lý Nhân Tông thân Thái úy Lý Thường Kiệt lên. Ngài ngự hỏi:
– Còn điều thứ hai?
– Tâu đức vua. Người phát hiện ra Hỏa Văn Ngọ bị Đản Hớn mua chuộc, khống chế chính là Thái sư Lê Văn Thịnh. Hỏa Vân Ngọ cũng biết điều đó. Vì thế hắn cùng tay chân dựng lên vụ án hóa hổ hại vua trên hồ Dâm Đàm. Thái sư Lê Văn Thịnh đã nói với Tham tri chính sự Hà Ngô Tự và Đô thống nguyên soái Nguyễn Trực nhẫn nghi ngờ của ông về Thái phó Hỏa Vân Ngọ. Nhưng chúng đã nhanh tay hại quan Thái sư. Mọi chuyện giờ đúng như vậy. Xin đức vua và Hoàng Thái phi tha tội cho Lê Văn Thịnh.
Lan Cung lặng ngắt. Lý Nhân Tông biết Thái úy Lý Thường Kiệt coi nhẹ danh lợi. Những lời Quốc lão nói về Lê Văn Thịnh là sòng phẳng, công tâm. Không phải tới giờ Lý Nhân Tông mới biết Lê Văn Thịnh bị oan. Thái sư, trạng nguyên Lê Văn Thịnh là bậc đại quan thanh liêm, trung thành, tài giỏi bậc nhất của triều đình. Là thày dạy vua học từ lúc còn thơ bé. Vậy mà nhất thời nóng nảy, nghe lời sàm tấu của Hỏa Văn Ngọ cùng đám nịnh thần, vua xuống tay với Lê Văn Thịnh. Nhưng xưa nay hoàng đế có nhận lỗi trước quần thần bao giờ. Sai lầm của thiên tử cũng là ý trời. Hoàng Thái phi Ỷ Lan ngồi bất động. Tránh trả lời tấu xin của Lý Thường Kiệt, Lý Nhân Tông nói lảng sang chuyện khác:
– Quốc lão khai thác được những gì về âm mưu của Hỏa Văn Ngọ, Đản Hớn?