35.2


Chập tối, trong vùng lau lách lút đầu ở bãi Đầm Trấu, xuất hiện nhiều bóng áo đen. Từ đây không nghe thấy tiếng đàn sáo trên du thuyền Quảng Đông, nhưng ánh sáng hắt xuống mặt nước thì nhìn rất rõ. Du thuyền buông neo giữa dòng. Người dân quanh bến Chương Dương nhiều năm nay chẳng lạ gì cảnh ăn chơi như thế của ông trưởng hội buôn giầu có người Hoa.

Phía hạ nguồn, chỗ bãi nổi giữa sông cũng xuất hiện mấy con thuyền gỗ dài, mảnh. Loại thuyền đánh cá của dân chài. Hai tốp thuyền từ thượng, hạ bến Chương Dương lặng lẽ áp sát “viên ngọc đêm”. Lọt thỏm trong bóng du thuyền, một thuyền nhỏ có mui kín đậu sát bên sườn. Lính cấm quân, chống giáo đứng canh. Bỗng con thuyền nhỏ ấy rùng mình, chao nghiêng. Rất nhanh nó chìm nghỉm cùng với mấy tên lính. Cánh cửa bên sườn du thuyền bật ra. Hơn chục bóng áo đen như những con “rái cá” theo nhau tuồn vào. Thái Bá cùng Đỗ Chùy chưa kịp kêu đã gục xuống. Cửa phòng bật tung. Hỏa Vân Ngọ, Đản Hớn giật mình ngơ ngác. Chưa hiểu chuyện gì, tay đã bị bẻ quặt ta ra sau lưng. Lúc này Hỏa Vân Ngọ mới nhận ra viên chỉ huy là Đô thống nguyên soái Nguyễn Trực Nhẫn. Hắn trừng mắt thét:

– Ngươi dám hỗn láo thế à. Ta là Thái phó đầu triều. Thông gia với đức vua. Cả ba họ nhà ngươi có đền nổi tội này không.

Nguyễn Trực Nhẫn mềm mỏng:

– Vâng lệnh Quốc lão Thái úy, xin mạo muội mời Thái phó đại nhân và ngài hội chủ về quân doanh để Quốc lão được tiếp chuyện ạ.

Không cho lũ Tống gian phân trần. Nguyễn Trực Nhẫn đưa mắt. Bốn cái khăn nhét vào miệng. Bốn cái túi đen chụp lên đầu. Hỏa Vân Ngọ, Đản Hớn, Thái Bá, Đỗ Chùy lần dò từng bước theo cầu thang gỗ xuống đáy thuyền. Tầng trên tiếng đàn sáo xênh ca vẫn nổi lên tưng bừng. Chục chiếc thuyền nhỏ lặng lẽ xuôi dòng. Cách bến Chương Dương khoảng bốn dặm, thuyền táp vào bãi. Tất cả mất dạng trong lau sậy. Lũ Tống gian bị lôi lên mặt đường, ấn vào bốn chiếc xe ngựa đợi sẵn. Ngựa gõ móng trong đêm sâu. Sau mấy canh giờ, xe dừng bên bờ sông Đáy.

Lũ Tống gian đầu sỏ mặt bệch không còn hạt máu. Chúng quỳ một hàng trước mặt Quốc lão Thái úy Lý Thường Kiệt. Vị thống soái Đại Việt giáp trụ sáng lòa, lẫm liệt. Tả, hữu tướng soái đứng sau lưng quốc lão. Mặt mày uy dũng. Hỏa Vân Ngọ lắp bắp:

– Thưa Quốc lão Thái úy, hạ quan cho rằng ở đây có sự bắt lầm người.

Đã quá khinh bỉ tên bán nước cầu vinh này. Lý Thường Kiệt không thèm đáp. Căn phòng im phắc. Chưa biết vị thống tướng Đại Việt làm gì tiếp theo. Bỗng Đản Hớn ngã quay ra ngất lịm. Hỏa Vân Ngọ, Đỗ Chùy, Thái Bá xanh xám mặt mày. Điện tiền chỉ huy sứ Vũ Uẩn đưa Ngụy Văn Rận vào. Hỏa Văn Ngọ chưa gặp nhưng đã nghe tên Ngụy Văn Rận qua Đản Hớn. Thì ra đây chính là kẻ mang khẩu dụ của Tống Triết Tông sang cho Đản Hớn. Vậy thì còn gì để biện bạch nữa.

Đản Hớn, Đỗ Chùy, Thái Bá bị tách ra từng phòng hỏi cung. Hỏa Vân Ngọ vẫn trâng tráo:

– Kính bẩm Quốc lão Thái úy đại nhân, tiểu nhân biết tội lớn rồi. Xin Quốc lão mở đường hiếu sinh cho tiểu nhân lập công chuộc tội.

Lý Thường Kiệt trừng mắt hỏi:

– Ngươi định lập công chuộc tội thế nào?

– Kính bẩm Quốc lão Thái úy, hạ quan sẽ tương kế tựu kế giăng bẫy quân Tống khi chúng đem quân vào Đại Việt ta ạ.

Quốc lão đứng vụt dậy. Tay chỉ vào mặt Hỏa Vân Ngọ bật thét lộng óc:

– Câm mồm! – Cả căn phòng kinh hoàng táng đởm – Thằng đại phản quốc ghê tởm như mày mà còn dám mở mồm nói đến chữ “Đại Việt” ta. Nước Tống mới là của mày. Rõ chửa.

– Dạ… dạ… xin Quốc lão Thái úy tha chết cho tiểu nhân. Không gì tiểu nhân cũng là thông gia với đức vua, đồng triều với Quốc lão bao năm.

Lý Thường Kiệt không đủ kiên nhẫn nghe tên phản quốc lải nhải. Ông quay lưng bước ra khỏi phòng. Nguyễn Trực Nhẫn, Vũ Uẩn bắt bốn tên Tống gian viết tờ cung.

Vậy là hết một đêm. Một đêm đặc biệt. Bọn chúng đã nhận tội. Nguyễn Trực Nhẫn ngồi lại một mình. Đọc lời thú nhận của Hỏa Vân Ngọ, ông khóc thương cho Thái sư Lê Văn Thịnh. Chính Hỏa Văn Ngọ sai kẻ dưới lén vào dinh quan Thái sư giết tên hề hầu lấy cắp chiếc áo da hổ. Đỗ Chùy ném cái áo ấy vào thuyền quan Thái sư. Thái Bá chỉ chờ có thế thét Mục Thận quăng lưới… Một màn kịch quá thâm hiểm, kinh tởm. Chúng đã tính toán tới từng chi tiết. Nguyễn Trực Nhẫn nấc lên: “Ôi Thái sư… Ôi Thái sư… Ngài phát hiện ra Hỏa Văn Ngọ bị Đản Hớn mua chuộc, mà không tránh được cái bẫy đê hèn của hắn. Thương lắm thay. Tiếc lắm thay Thái sư đại nhân ơi”.

Quốc lão Thái úy Lý Thường Kiệt đêm ấy cũng không ngủ. Cả một đời trận mạc. Hủy hoại bản thân và hạnh phúc riêng để chống đỡ mấy triều nhà Lý, chưa bao giờ ông thấy kinh sợ và lo lắng như những ngày vây bắt đám Tống gian này. Chúng đã leo lên đến sát ngai vàng. Chỉ một chút nữa thôi, con dân Đại Việt lại chìm trong cảnh nô lệ của Trung Hoa. Càng nghĩ ông càng chua xót cho vua Lý Nhân Tông. Ngày mai ngay trong cung cấm, một “trái núi” sẽ đổ ập xuống trước mặt đức vua và Hoàng Thái phi Ỷ Lan. Quan nhất phẩm đầu triều, thông gia với đức vua, được vua sủng ái, tin cậy nhất lại manh tâm bán đứng ngài và đất nước này cho nhà Tống. Ngài Ngự sẽ cay đắng biết nhường nào. Lý Quốc lão lại càng thấy thương cho Lê Văn Thịnh. Một tài năng xuất chúng. Một đại quan liêm chính, khiêm cung nhường ấy mà gặp phải đại nạn ghê gớm nhường này.

Nhưng rồi Quốc lão Thái úy không thể nghĩ mãi tới chuyện đó. Cả mạng lưới do thám của Tống triều nằm trong ruột Đại Việt phải phá gấp. Không để tên nào chạy thoát. Ông cũng phải tính cách nào bắt Tống Triết Tống và Hứa Tương rụt bàn tay lông lá của chúng lại.

Hình như đã hết một đêm. Bên ngoài cửa sổ, anh dương đã nhờ nhợ. Như vẳng tới tai ông tiếng chuông chùa Diên Hựu. Tiếng chuông báo ngày mới. Ngực ông nhói đau. Bất giác Quốc lão Thái úy đặt bàn tay lên ngực trái. Ông xoa xoa nhè nhẹ, vỗ vỗ như cưng nựng.